logo

Quản trị viên: nguyenngochung

11 Th6 2018

SỐNG CHẬM ĐỂ YÊU SÂU

Chỉ là rong bám bến quê
Là con ốc nhỏ bu lề cọc ao
Tôi yêu từ nỗi ngọt ngào
Đến niềm cay đắng lao đao xứ mình. (more…)

09 Th6 2018

EM VẼ BẢN ĐỒ NƯỚC EM

Cuốn lại chỉ là cuộn giấy
Mở ra gồm cả non sông
Bản đồ Việt Nam mình đấy
Thấm bao xương máu Lạc Hồng.

Đất nước của nghìn chiến công
Đời đời nối nhau gìn giữ (more…)

05 Th6 2018

NGHĨ VỀ LÃNH HẢI

Xuất Bình Sơn nhập Lý Sơn
Đất nâu nối với xanh rờn biển xa
Tuyệt nhiên đã định sơn hà
Đây Hoàng Sa, kia Trường Sa rõ ràng
Một hòn đá cũng giang san
Huống chi đảo ngọc đảo vàng thế kia! (more…)

04 Th6 2018

ĐẤT

Lúa khoai từ đất sinh ra
Nồi niêu mẹ nấu cơm là đất nung
Cành khô nhen bếp lửa bùng
Cũng do lòng đất thủy chung tặng người. (more…)

02 Th6 2018

ĐẾN THẰNG RƠM CŨNG PHẤT CỜ

Dạ thưa, cua cáy một đường
Thường dân an phận thủ thường cáy cua
Mặc ai kia “thắng làm vua”
“Thua làm giặc” chết như đùa chớ chơi! (more…)

27 Th2 2018

CHỐNG NẠNG THĂM BẠN

Tết mãn xuân chưa cạn
Rượu vơi trà vẫn đầy
Lộc cộc ai vào đó
Khà khà… Lê Nghị đây.

Ví dù giông sát bão sây
Tri âm vẫn giữ không trầy nhịp tim! (more…)

27 Th2 2018

ĐẤT CỤC ĐẤT CÀY

“Đi xe máy dễ bề lên thăm chú
Một vài trăm cây số có là chi
Từng một ngựa băm năm đồi bảy núi
Cái thằng tui bụi lắm chẳng lo gì. (more…)

18 Th10 2017

“Trở lại phố xưa” của Nguyễn Ngọc Hưng – nỗi khát khao đã đi đến tận cùng.

Tôi luôn theo sát những bài thơ của Nguyễn Ngọc Hưng gần đây và cảm thấy có điều gì đó đang âm thầm biến động. Anh viết rất nhiều thơ tình, phải chăng như anh đã tự cảm nhận:

“Tuổi đã ươm vàng như lá chín” (more…)

18 Th10 2017

Hãy để Mẹ yên giấc ngàn thu với nỗi buồn, nỗi đau của riêng Mẹ!

Khi đưa ngón tay gõ bàn phím để bình luận bài thơ này ngón tay tôi cứ tê buốt và trái tim tôi cứ quặn thắt. Tôi không thể bình luận gì nhiều vì văn bản bài thơ đã nói quá đủ đầy. (more…)

17 Th10 2017

“THÁNG BẢY” CÙNG NGUYỄN NGỌC HƯNG “NGHIÊNG TAI”…

Không còn khả năng giao tiếp với thế giới khách quan bằng mắt, bằng tiếp xúc với đồng loại. Cứ mỗi tháng Bảy về – tháng của mưa gió sụt sùi, tháng của tri ân các anh hùng liệt sỹ đã ngã xuống vì tự do của đất nước, nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng chỉ biết nghiêng tai nằm nghe dòng đời đang cuộn chảy ở ngoài kia với bao nỗi băn khoăn suy tư và dày vò cảm xúc, dày vò thể xác. (more…)