logo

Ánh phượng hồng nối 2 cõi yêu thương

“Cái màu đỏ chói ngời tâm tưởng
Vẫn theo ta đi suốt, dẫu chênh mùa…”
(Nguyễn Ngọc Hưng)

“Không gì chia cắt được tình yêu, trừ sự chết”. Nhưng, sống chết chỉ là sự cách chia vật lý, hữu hình: “Dù âm dương cách trở/ Hồn vẫn vương vấn hồn”. Trong lòng kẻ-ở-lại, niềm đau mãi xanh cùng năm tháng. Người lỗi hẹn, đã mang theo ánh dương quang vào cõi vĩnh hằng, chỉ còn lại màu đêm: “Em đâu… nơi đâu… sao bỏ quên bóng tối lại” (Lời nhạc phim Hoàng Hôn Dịu Dàng). Để một nửa lạc loài phương hướng vọng: “Và anh sẽ tìm em trong mây… trong nỗi nhớ chiều, hôm, khuya, sớm…” (Hoàng Hôn Dịu Dàng).

Trong niềm thống hối phi không gian – thời gian ấy, một tình yêu thuở áo trắng mãi cháy đỏ khi mùa hạ về, trong “Tháng Tư viếng mộ em” của Nguyễn Ngọc Hưng…

“Tháng Tư nhiều năm trước/ Phượng hồng tay trong tay”. Không chỉ là khái quát thơ mộng về một chuyện tình… thư sinh, câu thứ hai của khổ thơ đầu còn giải mã cho cột mốc thời gian được xác định: “Tháng Tư nhiều năm trước” – tháng của mùa hoa học trò, mùa thi và mùa tạm chia xa thời cắp sách, những tháng ngày đã lung linh trong hoài niệm.

Những cánh hoa thắm, từng “Nhen nhóm lửa một thời” nơi khung trời đại học, giờ vẫn “Trên mồ em cháy đỏ”, âm ỉ tỏa nhiệt, sưởi ấm gam màu lạnh “chiều nghĩa trang”, gọi về một thuở “Phượng Hồng” (Thi – Nhạc phẩm). “Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng” nhưng không còn “Em chở mùa hè của tôi đi đâu” nữa… Mà mang đến đây – nơi “Mộ bia trầm mặt đá” này, những mùa hoa sân trường em nỡ bỏ quên lại…

Người trai, với “Đơn sơ cành phượng nhỏ” trên tay, trong “Chiều nghĩa trang vắng lặng”… Hoạt cảnh câm nín của đơn độc cuộc “thanh minh trong tiết tháng… Tư” ấy, là thông điệp xót xa cho nỗi “Ái biệt ly khổ”(thương mà phải chia lìa, là một trong tám nỗi-đau-đời mà minh triết Phật giáo đã dày công hóa giải).

Tâm cảnh đấy gọi về bao nỗi niềm. Nó làm chênh chao gót độc hành “Nay mình ta lệch bước/ Cỏ nghĩa trang xanh dày”. Nhuộm màu tiêu sơ cả không gian: “Mênh mang gió ngàn bay/ Chiều rưng rưng mắt lá”.

Được cách điệu qua hai câu thơ, những giọt “mắt lệ cho người” (Nhạc phẩm) ngoài vị mặn cố hữu, còn thêm “Một chút gì xót cay/ Lăn buồn qua chớm hạ”…

Dường như đã “hóa thạch những niềm đau” một khi chạm ngưỡng – bi thương: “Tịnh không một bóng quạ/ Chỉ người “đứng im hơi”. Vị thế tượng-đá-vọng-tình-chung kia, vô hình chung đã “hoạt hóa nỗi bi ai”! Niềm thống hối – “cơn bão lòng” trong “tượng người” ấy, nếu có hình tướng, nó sẽ quăng quật cả chiều nghĩa trang u tịch!

Mang dáng dấp văn phong tường thuật, những câu thơ năm chữ kiệm lời, mà dằng dặc nỗi ngậm ngùi…

“Dù âm dương cách trở/ Hồn vẫn vương vấn hồn”. Và cũng vì âm dương cách trở, họ vĩnh-viễn-là-tình-nhân! Nên THÁNG TƯ THĂM MỘ EM không chỉ với nhành hoa “chói ngời tâm tưởng”, với “hương khói lửng da trời”…, mà còn với ngậm ngùi “những đóa môi thơm”! Ở lại cùng mùa phượng, còn có chàng trai “mình ên” độc diễn giữa thành-phố-buồn. Người tình từ thuở… cúp cua trốn tiết, giờ đâu còn dịp ngượng ngùng bởi thầy trêu bạn ghẹo vì bắt gặp Những Cánh Hoa Làn Môi vương hương giấy mực vụng dại trao nhau góc giảng đường… Mà khắc khoải niềm riêng tư thầm kín, biết ký thác nơi nao: “Chiều nghĩa trang vắng lặng/ Giấu vào đâu nụ hôn?”…

Ừ nhỉ, “Nụ hôn” ngày xưa rất có thể đã được “giấu vào” trái me trái ổi, câu thơ hộc bàn, tờ lưu bút hoa văn hay gửi thầm trong hương trong gió, trên tóc trên tay… Ấy là thuở “chuồn chuồn bươm bướm có đôi”… Còn bây giờ chỉ còn một bóng trên đời “trăng cũng lẻ mặt trời cũng lẻ”… May mà vẫn còn đó tháng Tư với sắc đỏ rực hồn vừa nồng nhiệt vừa bao dung cho những nụ hôn thắm đằm nương náu, lặng lẽ thăng hoa. Ơi ánh phượng hồng tinh khôi trinh khiết – nhịp cầu ấm sáng chân thuần nối 2 cõi yêu thương!

Bà Rịa – Vũng Tàu 9.9.2016

Ánh phượng hồng nối 2 cõi yêu thương – Nguyên Đạo.

THÁNG TƯ THĂM MỘ EM

Tháng Tư nhiều năm trước
Phượng hồng tay trong tay
Nay mình ta lệch bước
Cỏ nghĩa trang xanh dày.

Mênh mang gió ngàn bay
Chiều rưng rưng mắt lá
Một chút gì xót cay
Lăn buồn quá chớm hạ.

Tịnh không một bóng quạ
Chỉ người “đứng im hơi”(*)
Mộ bia trầm mặt đá
Hương khói lửng da trời.

Không huệ trắng hồng tươi
Đơn sơ cành phượng nhỏ
Nhen nhóm lửa một thời
Trên mồ em cháy đỏ…

Dù âm dương cách trở
Hồn vẫn vương vấn hồn
Chiều nghĩa trang vắng lặng
Gửi vào đâu nụ hôn?

_______________
(*) “Trên mồ con quạ đứng im hơi” – thơ Bích Khê.

THÁNG TƯ THĂM MỘ EM – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *