logo

“BẬP BÙNG LỬA XANH” – một bài thơ “độc” về nỗi niềm khao khát tình yêu của con người

1-
Thơ là tình. Không có tình thì không có thơ. Tình trong thơ là tình muôn hình vạn trạng. Ai mà cách nghĩa, cách điệu cho hết được. Có môt thứ tình làm “bỏng rát” thân xác và làm mát dịu tâm hồn nhân thế trên thế gian này đó là tình yêu con người với con người. Nói rõ ra là tình yêu trai gái. Tình yêu đó thiêng liêng biết nhường nào. Bởi lẽ thế mà từ khởi thủy loài người đã biết làm thơ để ca ngợi cái thứ tình cảm nhục dục mà tạo hóa ban tặng để cho con người tồn tại ngự trị làm tươi mát trái đất khô cằn này. Cũng nhờ ca ngợi tình yêu mà thi sĩ Xuân Diệu được người đời tôn vinh là “Ông hoàng”. Các ông puskin, Hai nơ, Bai-rơn, Ta-go vv… ở mãi đâu phương trời xa lạ mà người Việt ta biết đến đó là những thi sĩ thiên tài vĩ đại của nhân loại để mà trọng vọng tôn thờ.

Tình yêu là niềm khát vọng vĩnh hằng trong tiềm thức của con người. Bởi lẽ đó những lời hay ý đẹp ngợi ca tình yêu mãi mãi cuộn chảy thành những thi phẩm bất hủ.

Nhân ngày lễ tình nhân vừa qua, thi sĩ Nguyễn Ngọc Hưng đã viết và dâng tặng mọi người một bài thơ tình mà Người Xứ Quảng phải sững sờ thốt lên: Một thi phẩm đạt đến sự tuyệt phẩm của sáng tạo ngôn ngữ thi ca Việt Nam. Không biết Người Xứ Quảng nhận xét như vậy có chủ quan và quá lời không ? Xin mời những người yêu thơ, mến mộ thơ của Nguyễn Ngọc Hưng đọc bài thơ của anh: “BẬP BÙNG LỬA XANH”.

2-
Nhà thơ puskin, muốn diễn đạt cung bậc tình yêu mãnh liệt của mình với người yêu:

“Anh yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai”

Nhà thơ Xuân Diệu lại mượn hình ảnh ngọn lửa để đưa ra quan niệm sống hưởng thụ của mình về ái tình:

“Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng thì biểu cảm cảm xúc tâm trạng của mình về tình yêu: BẬP BÙNG LỬA XANH – Cái tựa đề bài thơ Hưng đưa ra mộc mạc quá, giản dị quá, không tha thiết, da diết một chút nào cả. Ấy thế mà 25 câu thơ nối tiếp theo đó là cả một khúc nhạc lòng được hòa âm đến độ tuyệt mỹ của ngôn từ. Hay và lạ! Lạ như lần đầu mới xuất hiện trong thơ ca người Việt vậy. Hưng viết:

“Có thể mai là mất nhau rồi
Sao bây giờ ta không thể tất
Kìa liễu ngõ hoa tường tươm mật
Hững hờ trăng gió cũng phôi phai”

Nếu câu thơ “Có thể mai là mất nhau rồi” là một suy nghĩ rất lẽ thường của con người thì câu thơ“Sao bây giờ ta không thể tất” lại dứt khoát là chưa ai dùng đến trong khi giao tiếp tình cảm với nhau. Câu thơ gắn kết logic với ngữ nghĩa: “Có thể mai là mất nhau rồi” thì sao ngay bây giờ những người yêu nhau không sống hết mình, làm hết mình cho nhau,“không thể tất” cho nhau. “Tất” đây ai cũng hiểu là tất cả. Và “thể tất” ấy là thông cảm mà lượng thứ, bỏ qua mọi việc cho nhau. Giản dị thế dĩ nhiên cũng đã không ít người từng nghĩ thế nhưng chưa ai nói thành câu viết thành lời. Phải đến Nguyễn Ngọc Hưng tâm tư ấy mới trở nên minh bạch, rõ ràng.

Đến câu thơ này mới là câu thơ lạ: “Kìa liễu ngõ hoa tường tươm mật” .Câu thơ đẹp về hình tượng, ý vị về ngữ nghĩa nhưng diễn giải nó ra tôi chắc chắn ngay bản thân người sáng tạo ra nó cũng phải mất một trang giấy để giải thích. “Liễu ngõ” là gì? “hoa tường tươm mật” là hoa đẹp như thế nào, thơm tho gợi cảm ra làm sao? Để cuối cùng Nguyễn Ngọc Hưng cũng có một suy nghĩ giống như nhà thơ họ Hàn: Tình yêu chỉ là “Gió theo lối gió mây đường mây” , cuối cùng người tình vẫn chỉ là “Mơ khách đường xa, khách đường xa”. Người ta bảo mọi sự so sánh là khập khiễng nhưng theo tôi Hàn Mặc Tử và Nguyễn Ngọc Hưng là hai thân phận của hai thế hệ khác nhau nhưng sự đồng cảm nghĩ suy của hai nhà thơ về tình yêu là tương đồng : “Hững hờ trăng gió cũng phôi phai”.

Bởi lẽ thế Hưng nhắn nhủ những ai đã yêu và đang yêu nhau:

“Ấy ai cười ai khóc ấy ai
Ngày đến lữa lần đêm cũng đến
Đã có nhau xin đừng lơ đễnh
Sa một giây sẩy cả một đời”

Bốn câu thơ này thì ý tưởng duy lí của nhà thơ về kiếp người đã quá rõ ràng: Đời người là kiếp phù sinh ngắn ngủi. Cái đích cuối cùng của cuộc hành trình “đêm cũng đến”. Bởi thế khi đã gắn kết với nhau trên dương gian này “xin đừng lơ đễnh”. Đời chông chênh phập phù lắm, không bảo trọng thì sẽ “sa một giây sẩy cả một đời”. Mà mất nhau trên dương thế này thì chỉ để lại nỗi đau muối tiếc như nàng Kiều nức nở với em khi nàng chỉ có một ước nguyện làm hồn ma để trở về được chung hạnh phúc với em:

“Mai sau dù có bao giờ
Đốt lò hương ấy so tơ phím này
Trông ra ngọn cỏ gió cây
Thấy Hiu hiu gió thì hay chị về”
(Kiều – Nguyễn Du)

3-
Bài thơ BẬP BÙNG LỬA XANH của Nguyễn Ngọc Hưng không chỉ là quan niệm “tình là dây oan” mà còn có những lời thơ câu thơ đằm thắm ngọt ngào, Hưng muốn nhắn gởi đến với mọi người:

“Lỡ chạm oái oăm duyên phận nghẹn lời
Môi không nói được thì mắt nói
Mỗi nhịp tim hồng lên tiếng gọi
Khởi muôn niềm khao khát bập bùng xanh”

Từ những suy nghĩ giản dị mộc mạc của những câu thơ trên thì những câu thơ này Hưng triết lí về sự oan nghiệt của nhân duyên “Lỡ chạm oái ăm duyên phận” – ông tơ bà nguyệt đã se duyên thì đành chấp nhận thôi. “Môi không nói được thì mắt nói”. Mà khi đã yêu nhau rồi “Mỗi nhịp tim hồng lên tiếng gọi”. Miễn làm sao sống hết mình và yêu hết mình “Khởi muôn niềm khao khát bập bùng xanh”. Hưng đã tạo ra một ngọn lửa tình yêu rạng rỡ, nồng nàn, ấm áp, dịu dàng không giống như các nhà thơ khác quan niệm về ngọn lửa tình yêu trong trái tim của con người. Ngọn lửa tình yêu của Hưng thật đẹp và lãng mạn. Cứ lặng lẽ âm thầm vượt qua mọi trạng huống mưa nắng đêm ngày của cõi sống vô thường mà “hồng lên tiếng gọi” “bập bùng xanh”.

Tình yêu cao quí và thiêng liêng như thế đó nên mỗi cá thể trong dương gian này phải làm cuộc hành trình dấn thân đi tìm như “ngậm ngãi tìm trầm” vậy:

“Vay trời chút hạnh phúc mong manh
Trả đất bầu xót xa ăm ắp
Dó dễ thấy trầm đâu dễ gặp
Bạc đầu râu ngậm ngải đi tìm”

Lại những câu thơ triết lí, định nghĩa về sự cao quí của tình yêu của Nguyễn Ngọc Hưng. Mấy gã sơn tràng đã từng dấn thân tìm trầm nơi miền sơn cước chắc có lẽ rất thâm thía về câu thơ này của Hưng- “Dó dễ thấy trầm đâu dễ gặp”- mà thốt lên: Cái cha nhà thơ này đã đi tìm trầm chưa sao mà nói chí lí quá ta! Vậy muốn có tình yêu thì phải “Bạc đầu râu ngậm ngải đi tìm” thôi. Kiếp này không tìm được thì tìm cho đến kiếp sau!

4-
Người Xứ Quảng muốn dành một chút riêng tư cho khổ thơ cuối cùng của bài thơ BẬP BÙNG LỬA XANH:

“Mai kia dẫu đá nổi rong chìm
Bây giờ vẫn kẹo nâu hoa đỏ
Bàn tay đây mỏi chờ tay đó
Lẽ nào nến lạnh lễ tình nhân?”

Người Xứ Quảng là đồng môn đồng nghiệp, cùng sống một thời – “cùng một lứa bên trời lận lận đận” với thi sĩ Nguyễn Ngọc Hưng. Người Xứ Quảng khâm phục nhất là nguồn năng lượng để sáng tác thơ ca, nhất là thơ tình của Nguyễn Ngọc Hưng là hơn người. Những người cùng thời cùng lứa làm thơ nơi nội trú với Nguyễn Ngọc Hưng đến bây giờ có người đã dừng bút hoặc yếu đuối dần theo cái tuổi đã mãn về thể xác lẫn tâm hồn. Cũng có người cố gượng nhưng những ngọn lửa khoái lạc của tình yêu đã tắt ngúm nên thơ phú nó nhàn nhạt và sáo mòn giả tạo, đơn điệu. Cái thằng Người Xứ Quảng tôi cũng vậy nhiều lúc “mần thơ tình” như là hô khẩu hiệu vậy.

Còn đối với Nguyễn Ngọc Hưng, hơn ba mươi năm trời nằm liệt trên một cái giường nhỏ. Ngoài một ô cửa nhỏ nhìn ra con đường nhỏ và một ít sách báo linh tinh Hưng chẳng có gì, dẫu là những thứ bình thường mà ai cũng có thể có. Ba mươi năm đó Hưng chưa được ôm ấp một cái nửa của Chúa dành cho mình. Gỉa sử nếu có thì làm sao mà ôm cho chặt. Tình yêu luyến ái Hưng chỉ có trong mộng mà thôi. Ấy thế mà không ai yêu mãnh liệt và rạo rực như Hưng. Ngày lễ tình nhân đến Hưng vẫn ước ao muốn tặng cho ai đó “kẹo nâu hoa đỏ”. Những ngón tay yếu đuối tật nguyền của Hưng vẫn muốn “Bàn tay đây mỏi chờ tay ai đó”. Mong ước thật nhỏ nhoi, giản dị đến độ cháy bỏng đến rạo rực trong con tim nhưng sao mà quá xa vời đến day dứt “Lẽ nào nến lạnh lễ tình nhân?”. Tư duy sáng tạo ngôn ngữ thơ ca của Nguyễn Ngọc Hưng quả là trác tuyệt!

Nhưng thôi! Mọi sự suy diễn đều dẫn đến lan man và khập khiễng!

Bài thơ BẬP BÙNG LỬA XANH là một tuyệt phẩm! Xứng đáng được lưu giữ trong kho tàng những bài thơ hay nhất của thơ ca Việt Nam viết về tình yêu của con người thời đương đại.

Quảng Ngãi 17-2-2014

“BẬP BÙNG LỬA XANH” – một bài thơ “độc” về nỗi niềm khao khát tình yêu của con người – Nguyễn Mạnh Hùng.

BẬP BÙNG LỬA XANH

Có thể mai là mất nhau rồi
Sao bây giờ ta không thể tất
Kìa liễu ngõ hoa tường tươm mật
Hững hờ trăng gió cũng phôi phai.

Ấy ai cười ai khóc ấy ai
Ngày đến lữa lần đêm cũng đến
Đã có nhau xin đừng lơ đểnh
Sa một giây sẩy cả một đời.

Lỡ chạm oái oăm duyên phận nghẹn lời
Môi không nói được thì mắt nói
Mỗi nhịp tim hồng lên tiếng gọi
Khởi muôn niềm khao khát bập bùng xanh.

Vay trời chút hạnh phúc mong manh
Trả đất bầu xót xa ăm ắp
Dó dễ thấy trầm đâu dễ gặp
Bạc đầu râu ngậm ngải đi tìm…

Mai kia dẫu đá nổi rong chìm
Bây giờ vẫn kẹo nâu hoa đỏ
Bàn tay đây mỏi chờ tay đó
Lẽ nào nến lạnh lễ tình nhân?

14.02.2014 – Nguyên tiêu Giáp Ngọ – Valentine 2014

BẬP BÙNG LỬA XANH – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *