logo

BÌNH BÀI THƠ “ĐÊM GÓA BỤA” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Đã nói đến đêm, bao giờ cũng cho ta thấu hiểu về sự
hoang hoải, và đối với rất nhiều thân phận còn là nỗi cô
đơn sợ hãi. Ở đây, đêm của Nguyễn Ngọc Hưng lại là đêm
góa bụa, thì sự cô đơn hoang hoải tăng lên bội phần nhưng
còn hơn thế nữa, đêm góa bụa lại là đêm Noel thì tất cả đã
đi đến tận cùng. Đêm của Chúa Giáng sinh cứu thế mọi
sinh linh trong cõi người đều được Chúa ban ân sủng,
phước lành. Cả nhân loại đang náo nức tay trong tay mắt
trong mắt đi đến nhà thờ cầu xin ân đức của Chúa, còn
Nguyễn Ngọc Hưng thì:

“Cầm như đêm góa bụa
Noel em không về”

Noel em không về thì đêm góa bụa là đã cầm chắc
rồi không còn nghi ngờ gì nữa .Viết như thế và đặt cái tôi
trữ tình vào một hoàn cảnh bất khả kháng nên nỗi cô đơn ở
đây đã đi đến tận cùng. Em không về chỉ còn lại:

“Gió liên hồi gõ cửa
Đêm lạnh càng tái tê”

Em không về nhưng sao tiếng gõ cửa cứ liên hồi???
Và Nguyễn Ngọc Hưng bừng hiểu tiếng gõ cửa ấy không
phải của em mà là của gió. Sao cơn gió có thể là một sự
đồng lõa để hành hạ một con người đang ngóng trông
chờ đợi một người yêu. Bên ngoài thì gió liên hồi gõ cửa
còn trong nhà thì ngọn đèn lạnh lùng hiu hắt, tất cả cứ
hùa nhau mà hành hạ. Trong cái ánh sáng lạnh lùng hư ảo
đó, nhà thơ đã kịp nghĩ đến Chúa vì đêm nay là đêm
Giáng sinh, và cứ thế Nguyễn Ngọc Hưng như đã trở nên
vô thức:

“Tôi cầu ân sủng Chúa”

Có cầu thế chứ cầu bao nhiêu đi chăng nữa thì dù là
đấng cứu thế của muôn loài cũng không mang ân sủng đến
cho nhà thơ, không thể hóa giải được nỗi cô đơn trống trải
của đêm góa bụa. Dù biết vậy, trước bàn thờ Chúa Nguyễn
Ngọc Hưng cứ vẫn nguyện cầu cho đến khi

“Mòn đôi ngọn nến thờ”

Nến thì cứ cháy còn ân sủng thì mãi không về. Lệ
nến cứ ròng ròng chảy, chảy cho đến tận cùng, chỉ để lại:

“Một giọt buồn kết tủa”

Kết tủa dưới chân nến hay kết tủa đến cháy bỏng
trong lòng nhà thơ?

Tình yêu là thế, nó đỏng đảnh và mong manh. Nó có
thể mang hạnh phúc đến cho những lứa đôi và cũng có thể
giáng xuống đời họ khổ đau. Nhà thơ đã đưa ra một câu
hỏi như bâng quơ:

“Vẫn biết tình muôn thuở
Sao muộn về Noel”

Không còn là muộn nữa mà thực sự em đã không về,
và còn lại là:

“Chăn đôi đành đắp lệch
Để hờ em một bên”

Một năm có 365 đêm sao không góa bụa vào một
đêm nào đó mà góa bụa đúng vào cái đêm Noel – đêm mà
cả cõi người như được cứu rỗi. Điều đó đã minh chứng
rằng, đối với nhà thơ, không chỉ chịu cảnh góa bụa trong
một đêm mà góa bụa suốt đời. Và cái chăn đôi ấy chỉ ủ ấm
cho một con người – người đó là Nguyễn Ngọc Hưng. Còn
nửa kia vẫn để hờ mà chờ đợi em cho trọn một đời người.
Bài thơ đã khép lại rồi và tôi lại cứ mong sao đó là
đêm góa bụa của Noel đã qua, còn Noel năm nay Nguyễn
Ngọc Hưng sẽ được chúa ban ân sủng để anh được hưởng
trọn tình yêu và hạnh phúc.

(Trích từ tập “NGUYỄN NGỌC HƯNG – Thơ như là duyên phận”: NGUYỄN XUÂN DƯƠNG tuyển chọn và bình luận)

BÌNH BÀI THƠ “ĐÊM GÓA BỤA” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – Nguyễn Xuân Dương.

ĐÊM GÓA BỤA

Cầm như đêm góa bụa
Noel em không về
Gió liên hồi gõ cửa
Đêm lạnh càng tái tê

Trong lung linh ảo mờ
Tôi cầu ân sủng Chúa
Mòn đôi ngọn nến thờ
Một giọt buồn kết tủa

Vẫn biết tình muôn thuở
Sao muộn về Noel
Chăn đôi đành đắp lệch
Để hờ em một bên.

ĐÊM GÓA BỤA – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *