logo

BÌNH BÀI THƠ “ĐỨNG MỘT CHỖ” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Nguyễn Ngọc Hưng đã gửi gắm khát vọng sống lớn
lao của anh vào bài thơ này. Sự sống quật khởi của đời
cây, đời người được Nguyễn Ngọc Hưng chắt ra từ gan
ruột. Anh muốn gửi gắm, muốn khẳng định với đất mẹ,
với đời rằng anh không ngừng sáng tạo để tồn tại. Nguyễn
Ngọc Hưng hay chính như đời cây:

“Khai sinh từ một tế bào phôi
Dần lớn lên theo nắng dầu mưa dãi”.

Và cũng đã từng:

“Ngày quang hợp mọi vui buồn diệp lục
Để thầm lặng đêm về tôi luyện nhựa dâng hương”.

Sự hy sinh, sự dâng hiến của đời cây, đời người đã
được Nguyễn Ngọc Hưng cảm nghiệm qua hai câu thơ vừa
tài hoa, vừa ấm áp:

“Sẵn sàng biến vết thương thành ấm êm hang bộng
Cho những đôi lứa chim xanh về lót ổ hồng”

Và đây là khí phách trượng phu của thi nhân:

“Đứng một chỗ – thường phanh ngực hứng bão giông –
chưa bao giờ chịu cong lưng quỳ gối
Thẳng đến ngày bục vỡ kiếp phù sinh
Có thể trăm năm nghìn năm không ai thấu nỗi mình
Vẫn rời rợi tươi xanh sau mỗi lần thay áo mới
Còn hơi thở còn tim còn mong đợi
Một vòng tay ủ ấm suốt một đời”

Như tôi đã nói, kết của thơ Nguyễn Ngọc Hưng bao
giờ cũng đốt lên trong anh và cả trong mọi người ngọn
lửa của niềm tin và hy vọng: NGỌN LỬA TÌNH YÊU
CUỘC SỐNG.

(Trích từ tập “NGUYỄN NGỌC HƯNG – Thơ như là duyên phận”: NGUYỄN XUÂN DƯƠNG tuyển chọn và bình luận)

BÌNH BÀI THƠ “ĐỨNG MỘT CHỖ” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – Nguyễn Xuân Dương.

ĐỨNG MỘT CHỖ

Khai sinh từ một tế bào phôi
Dần lớn lên theo nắng dầu mưa dãi
Người bảo tôi “vô giác vô tri ”
vẫn thầm mong tôi sớm đơm hoa kết trái
Để được hân hoan mùa thu hoạch đến rồi

Biết vậy thôi,ơn cuộc sống vun bồi
Ơn Đất Mẹ cỗi cằn vắt kiệt mình
cho cháu con sung túc
Ngày quang hợp mọi vui buồn diệp lục
Để thầm lặng đêm về tôi luyện nhựa dâng hương

Trong hẫng hụt tháng ngày phai lá
gió cành sương
Tôi tự rót đầy tôi bằng khóc cạn
muôn nỗi buồn trống rỗng
Sẵn sàng biến vết thương thành ấm êm hang bộng
Cho những đôi lứa chim xanh về lót ổ hồng

Hương thời gian có khi nhạt khi nồng
Những vân gỗ nhọc nhằn vẫn thầm ghi dấu tuổi
Đứng một chỗ – thường phanh ngực hứng bão giông –
chưa bao giờ chịu khom lưng quỳ gối
Thẳng đến ngày bục vỡ kiếp phù sinh

Có thể trăm năm, nghìn năm
không ai thấu nỗi mình
Vẫn rời rợi tươi xanh sau mỗi lần thay áo mới
Còn hơi thở còn tin còn mong đợi
Một vòng tay ủ ấm suốt một đời

ĐỨNG MỘT CHỖ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *