logo

BÌNH BÀI THƠ “GIÓ TỪ MỘ GIÓ” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Không có một tình yêu nước nồng nàn, không có
trách nhiệm công dân của thi sĩ, Nguyễn Ngọc Hưng
không thể viết được bài thơ GIÓ TỪ MỘ GIÓ – bài thơ
được tặng giải Trăng vàng cuộc thi thơ Lục Bát do trang
mạng Lục Bát Việt Nam tổ chức.

Quần đảo Hoàng Sa chỉ là những đảo cát nổi chìm,
lúc triều ròng là đảo, khi triều cường là biển. Ở đó chỉ có
gió cát và nước mênh mông, nhưng tất cả như nhà thơ
Trần Anh Trang đã viết:

“Đất MẸ nghìn năm tự xé mình ra
Cho ta biển cho ta trời cho ta ngàn vạn đảo”

Mỗi hòn đất, mỗi hạt cát, mỗi giọt nước nơi đây đều
là thịt da xương máu của MẸ. Những chiến binh oai hùng
của thời nhà Nguyễn xa xưa không quản hiểm nguy sóng
nước bão bùng đã đến đây để trấn giữ biên cương phên
dậu của Tổ quốc để xác lập chủ quyền của đất nước. Đã
biết bao chiến binh phải bỏ mình nơi đây – nơi chỉ có trời,
nước và cát. Gió thổi cát bay vấp vào thi thể họ vun lên
thành những nấm mồ. Nhưng rồi nước triều lên lại ôm
thân xác họ vào lòng biển cả.

Những mộ gió nơi đây cũng như bao nấm mộ vô
danh khác trên dải Trường Sơn trong những năm kháng
chiến chống Mỹ như nhà thơ Chế Lan Viên đã viết:

“Không có hoa mùa xuân không có cỏ
Lấy gì ngày thanh minh
Đắp lên vài ụ đá
Ôi nấm mồ cán bộ
Chết rồi còn hy sinh”

Với tất cả lòng biết ơn và ngưỡng mộ những chiến
binh cha ông, Nguyễn Ngọc Hưng đã viết bài thơ bằng tất
cả tài năng, cảm xúc thăng hoa. Những câu thơ giàu hình
tượng có sức nặng ám ảnh, sức nặng lay thức và lan tỏa
trong cõi người, thắp lên trong lòng mọi người ngọn lửa
của lòng yêu nước nồng nàn, hun đúc quyết tâm bảo vệ
cho bằng được sự vẹn toàn của quê hương đất nước.

Nguyễn Ngọc Hưng có những câu thơ như được viết
ra từ trong cõi tâm linh. Bởi vì theo Nguyễn Ngọc Hưng,
anh linh hồn cốt cha ông đã phủ dày trên nước non này:

“Nhẹ bàn chân
Khẽ bàn tay
Anh linh lớp lớp giăng dày nước non”

Con người ta chỉ chết có một lần. Có những cái chết
bị người đời nguyền rủa. Có những cái chết đã trở thành
bất tử. Những cái chết của các chiến binh nhà Nguyễn đã
trở thành bất tử. Họ trường tồn cùng non sông đất nước.
Từ những nấm mộ gió ngoài biển cả trùng dương vẫn thổi
bùng lên trong ta, bùng lên trong đời ngọn lửa được hun
đúc bằng máu để nhuộm thắm đất trời Việt Nam:

“HÙNG BINH MỘT MẤT MÃI CÒN
THỔI BÙNG LÊN
GIÓ
MÁU SON NHUỘM TRỜI”.

(Trích từ tập “NGUYỄN NGỌC HƯNG – Thơ như là duyên phận”: NGUYỄN XUÂN DƯƠNG tuyển chọn và bình luận)

BÌNH BÀI THƠ “GIÓ TỪ MỘ GIÓ” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – Nguyễn Xuân Dương.

GIÓ TỪ MỘ GIÓ

Vía hồn có thịt xương không
Hàng trăm mộ gió phập phồng đó đây
Biển vơi thoắt biển lại đầy
Thủy triều lên xuống
Đông
Tây
Chập chờn

Hắt hiu ma đóm lửa vờn
Sống thù
Thác bạn
Thiệt hơn nỗi gì
Muôn đời sinh ký tử quy
Không nâu đất cũng xanh rì nước ôm

Hơi sương sớm
Khói chiều hôm
Xương dâu thịt sét
Bấc nồm gọi lên
Tình quê trả nợ nước đền
Sá gì trôi nổi lênh đênh hình hài

Trường Sa muôn dặm cát dài
Gọi Hoàng Sa
Đảo vươn vai nối vòng
Giữ cho biển lặng trời trong
Gió mênh mang thổi
Gió ròng rã bay

Nhẹ bàn chân
Khẽ bàn tay
Anh linh lớp lớp giăng dày nước non
Hùng binh một mất mãi còn
Thổi bùng lên
Gió
Máu son nhuộm trời.

GIÓ TỪ MỘ GIÓ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *