logo

BÌNH BÀI THƠ “HƯƠNG CỐ LÝ” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Đây là bức tranh quê đẹp nhất trong thơ Nguyễn
Ngọc Hưng mà tôi được đọc. Thi ảnh trong bài thơ vừa dịu
êm, tươi mát, thiết tha vừa ấm áp, dịu dàng trong sáng đến
độ kỳ diệu. Bài thơ có sức lan toả rồi lắng sâu trong lòng
người đọc. Đọc bài thơ tôi tin rằng ai cũng thấy yêu thương
mảnh đất miền Trung, mảnh đất quê hương của nhà thơ
Nguyễn Ngọc Hưng – mảnh đất thấm đẫm tình người.

Có thể đây là người con gái – là mối tình đầu của
Nguyễn Ngọc Hưng. Nhưng nó cũng chỉ là những năm
tháng còn quá trẻ nơi chôn rau cắt rốn mà Nguyễn Ngọc
Hưng gọi là “cố lý”. Một vùng quê xa lắm rồi. Xa chưa hẳn
là khoảng cách của không gian mà xa còn là khoảng cách
thời gian. Hai người chưa kịp trao nhau “Một tẻo tèo teo
nào” và giờ đây “Xa biền biệt em hóa gì chẳng rõ” thì làn
hương cố lý từ bông bưởi, quả ổi đào, quả thị… vẫn vượt
qua mọi thử thách khắc nghiệt của không gian, của thời
gian để tồn tại trong tâm hồn Nguyễn Ngọc Hưng, và để
cho thơ anh có một cõi đi về. Nguyễn Ngọc Hưng thật tài
hoa khi sử dụng vào thơ mình hai loại cây khổ qua – tượng
trưng cho sự đắng chát, đa đoan và cam thảo – tượng trưng
cho sự ngọt ngào, thảo thơm để nói về thân phận:

“Tâm tư khổ qua anh lặng lẽ xỏ thành xâu
Nỗi niềm cam thảo đây anh âm thầm kết chuỗi”.

(Trích từ tập “NGUYỄN NGỌC HƯNG – Thơ như là duyên phận”: NGUYỄN XUÂN DƯƠNG tuyển chọn và bình luận)

BÌNH BÀI THƠ “HƯƠNG CỐ LÝ” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – Nguyễn Xuân Dương.

HƯƠNG CỐ LÝ

Không kịp gửi cho em một tẻo teo nào
Dù chỉ đơn sơ chùm bông bưởi rưng rưng
trời cố lý
Hay một vài dải gió lơ ngơ cắp hương ổi đào
thổi suông qua vườn thị
Tý đỉnh gọi là thơm thảo quà quê

Không kịp gửi cho em cánh bướm
rập rờn đôi lá cỏ ven đê
Vàng sót cọng rơm sau vụ gặt hè thu ngậy nắng
Giọt nước sông xanh ngấm phù sa đỏ nặng
Vẫn mê mải về xuôi nuôi nấng dưỡng chăm
những xôi mật bãi bờ

Không kịp gửi cho em vài khẩu khói lam
đôi chút sương mờ
Ngày ướp gió heo may đêm đẫm mùi hoa sữa
Câu thơ vội còn lửng lơ một nửa
Ngập ngừng tay chẳng dám trao tay

Không kịp gửi cho em ngay cả một lời say
Dăm tiếng ngọt dẫu men rượu mật đường
ối a trời đất
Trăn trở lòng quê sá cày đang dở dang trở lật
Sẽ ra sao những hạt giống gieo nhằm
giông tố bão bùng

Đã tơ tằm tơ nhện chi mà vương vấn lạ lùng
Ẩn hiện nhớ thương trong tất cả
những vui buồn thân thuộc
Chiều cuối thu khắc khoải nổi chìm
trong đục trong tiếng quốc
Chưa kịp gửi gì em đã nhận gì đâu

Tâm tư khổ qua anh lặng lẽ xỏ thành xâu
Nỗi niềm cam thảo đây anh âm thầm kết chuỗi
Dòng năm tháng mải miết miên man
trôi không đầu không cuối
Ai còn chín nhớ mười thương hương cố lý* mơ về.

__________
* (Xin hiểu “Cố lý” – “cố” là cũ, “lý” là làng xóm trong từ ghép
“Lý hương”, “Lý trưởng”)

HƯƠNG CỐ LÝ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *