logo

BÌNH BÀI THƠ “MẨU TIN TỪ HƠI GIÓ” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Nằm trong bốn bức tường chật hẹp, mất hết mọi khả
năng tự vệ cho mình, nhưng Nguyễn Ngọc Hưng vẫn cảm
nhận được thân phận của mình vẫn còn may mắn hơn vạn
kiếp người đang gồng mình trước bão giông lũ lụt. Và từ
đó một nỗi niềm cảm thông đến mênh mông muốn chia sẻ,
muốn bù đắp, mặc dù anh chỉ còn hơi ấm và khát vọng của
một con tim và không thể “Góp nghìn góp trăm nuôi một
nụ cười”. Thơ anh viết về miền Trung thật gan ruột, sự
đùm bọc chở che của những con người nơi đây hay nói
khác đi là khát vọng đùm bọc chở che của Nguyễn Ngọc
Hưng đã là vô tận.

Ở đâu đó trên thế gian này văn chương biến nhiều
người thành tỷ phú. Còn ở đây nhà thơ đã từng đoạt giải
quốc gia Nguyễn Ngọc Hưng sống được là nhờ vào bạn bè
và tiền trợ cấp xã hội (360.000đ/tháng). Nhưng trước cảnh
cửa nát nhà tan, ruộng đồng xơ xác, anh lại có những câu
thơ từ tâm, những câu thơ chắt ra từ gan ruột để chia sẻ
với miền Trung quê hương yêu dấu của anh. Bản chất
thiện trong thơ Nguyễn Ngọc Hưng chính là ở đó. Những
câu thơ kêu gọi thiết tha gửi đến cõi người:

“Góp ngàn góp trăm nuôi một nụ cười
Ai kiệt sức thì ghé vai gánh đỡ
Ăn cùng miếng ăn thở cùng hơi thở
50 rừng, 50 biển sinh sôi”

Qua thơ Nguyễn Ngọc Hưng ta thấy không bao giờ
anh mất đi niềm tin và hy vọng. Dù cho bão giông quăng
quật mảnh đất miền Trung đến chừng nào thì mảnh đất ấy
vẫn tồn tại và sinh sôi mãnh liệt.

“TAY NẮM TAY VƯỢT BÃO BÙNG GIÔNG TỐ
NGƯỜI YÊU THƯƠNG SƯỞI ẤM TRÁI TIM NGƯỜI”

(Trích từ tập “NGUYỄN NGỌC HƯNG – Thơ như là duyên phận”: NGUYỄN XUÂN DƯƠNG tuyển chọn và bình luận)

BÌNH BÀI THƠ “MẨU TIN TỪ HƠI GIÓ” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – Nguyễn Xuân Dương.

MẨU TIN TỪ HƠI GIÓ

Phía biển xa vẫn xanh thẫm một màu
Chẳng mảy may dấu hiệu nào báo trước
Đùng một cái đất trời xô lộn ngược
5 chưa tan số 6 đã ập về.

Ngày mỏi tay xua mưa gió não nề
Ai ngờ nỗi bất ngờ đêm vuốt mặt
Nê-ông tắt hạt đỗ xanh cũng tắt
Dải trăng mờ phủ liệm mái tranh quê.

Tê tái chất chồng muôn nỗi tái tê
Bão Bắc chưa tan bão Trung đã đến
Trầm trọng lũ sông Chín Rồng ngã bệnh
Ba miền lao đao khốn khổ ba miền.

Rác rều lúa khoai bèo bọt của tiền
Đường sá vêu vao cửa nhà nghiêng ngả
Vợ khóc chồng con khóc cha tầm tã
Lệ mưa dầm ngập úng cả mùa thu.

Một cọng rơm nghìn con kiến đánh đu
Dế nhỏ nhường hang, sâu non nhường tổ
Tay nắm tay vượt bão bùng giông tố
Người yêu thương sưởi ấm trái tim người.

Góp ngàn góp trăm nuôi một nụ cười
Ai kiệt sức thì ghé vai gánh đỡ
Ăn cùng miếng ăn thở cùng hơi thở
50 rừng 50 biển sinh sôi.

MẨU TIN TỪ HƠI GIÓ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *