logo

BÌNH BÀI THƠ “MƠ VỀ MỸ CHÁNH” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Đã nhiều lần tôi bật khóc khi thấy dáng hình của
Nguyễn Ngọc Hưng trên mạng. Và tôi thực sự không hiểu
Nguyễn Ngọc Hưng lấy lửa từ đâu thắp cho thơ mình để nhen
nhóm cho đời “NGỌN LỬA TÌNH YÊU CUỘC SỐNG”.

Tôi ngỡ ngàng khi đọc khổ thơ tươi rói trinh nguyên
và đã đặt tất cả niềm tin vào những kỷ niệm của thời thơ
trẻ và vào sự bất diệt của thi ca. “Nguyễn Ngọc Hưng đã
biết vịn vào thơ mà đứng dậy để làm người, để tồn tại”:

“Dẫu không bây giờ không cả mai sau
Yêu dấu ạ, anh tin mình đã gặp
Giấc mơ ấy hơn trăm nghìn nến thắp
Gương mặt thơ dìu dịu ánh trăng rằm!”

Và đúng như:

“Chẳng tím nào không nhuộm tím hồn nhau”

Chỉ cần ta biết chắt chiu những nét đẹp trong đời và
biết nâng niu trân trọng nó. Vì như một nhà thơ đã viết:

“Nhặt đi em mấy muộn màng .
Ta gom lại xếp úa tàn thành hoa”

Cái úa tàn nếu ta biết nâng niu trân trọng nó vẫn có
thể thành hoa thì những kỷ niệm của tuổi thơ không
nhuộm tím hồn nhau, không tồn tại vĩnh hằng trong trái
tim nhân hậu của thi nhân và trái tim cõi người sao được?
Nguyễn Ngọc Hưng đã từng tâm sự với tôi “Như
anh, em phải biết giữ lửa từng ngày”. Tôi cầu chúc ngọn
lửa thi ca bùng cháy mãi trong tâm hồn nhà thơ Nguyễn
Ngọc Hưng.

(Trích từ tập “NGUYỄN NGỌC HƯNG – Thơ như là duyên phận”: NGUYỄN XUÂN DƯƠNG tuyển chọn và bình luận)

BÌNH BÀI THƠ “MƠ VỀ MỸ CHÁNH” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – Nguyễn Xuân Dương.

MƠ VỀ MỸ CHÁNH

Yêu dấu ạ, khi mô về Mỹ Chánh
Nhặt giùm nhau đôi ba cánh mơ vàng
Vẫn tuổi thơ hằn vệt xanh vệt đỏ
Viên kẹo màu ngọt năm ngón tay ngoan.

Không mộng sắt cầm chẳng ước phượng loan
Chỉ mơ được là thanh mai trúc mã
Chưa chi mô mà đã thương chi lạ
Duyên ơi duyên cái răng khểnh hay cười.

Chưa tháng Giêng đâu dám tưởng tháng Mười
Đành vui với lọng-mì, vương-miện-mít
Hai họ lau nhau bánh trà rượu thịt
Hồn nhiên chơi trò đám cưới trẻ con.

Vô tư hát cùng những giấc mơ non
Làm ngựa tàu cau theo hầu công chúa
Không cần biết ai nâu sồng nhung lụa
Muốn bắt nhau thì bịt mắt, trốn tìm.

Chưa hiểu sâu xa chuyện giậu với bìm
Thấy hoa nở là kiễng chân lên hái
Từ súng ao đến sim đồi cỏ dại
Chẳng tím nào không nhuộm tím hồn nhau.

Dẫu không bây giờ không cả mai sau
Yêu dấu ạ, anh tin mình đã gặp
Giấc mơ ấy hơn trăm nghìn nến thắp
Gương mặt thơ dìu dịu ánh trăng rằm!

MƠ VỀ MỸ CHÁNH – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *