logo

BÌNH BÀI THƠ “NGÀY YÊU THƯƠNG NHỚ MẸ” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Tôi thường nghĩ bất kỳ nhà thơ nào, chuyên hay
không chuyên, đều ít nhất có một bài thơ viết về người
MẸ kính yêu của mình, dưới lăng kính của mình để rọi soi
cuộc đời của mẹ, bằng chất liệu cảm xúc, chất liệu ngôn
ngữ của riêng mình. Mỗi nhà thơ đều tạc nên một tượng
đài bất tử về người mẹ trong thế giới thi ca. Riêng với nhà
thơ Nguyễn Ngọc Hưng, không chỉ một bài mà đã có rất
nhiều bài thơ viết về người mẹ kính yêu của anh. Những
bài thơ anh không chỉ viết nó bằng bút mực mà anh viết nó
bằng nước mắt và máu của con tim khổ đau đến tận cùng.

Người mẹ đã hy sinh sự sống để cho anh tồn tại. Chính vì
thế thơ viết về mẹ của Nguyễn Ngọc Hưng đều chứa đựng
sức nặng tâm trạng sức nặng ám ảnh. Nói theo ngôn ngữ
điêu khắc, dưới mọi góc nhìn, Nguyễn Ngọc Hưng đều tạc
nên những tượng dài bất tử về mẹ. Chính vì lẽ đó tôi tin
mỗi đứa con trong cõi người này đều cảm nhận và nhìn
thấy hồn cốt khí phách và hình dáng của mẹ mình trong
thơ Nguyễn Ngọc Hưng. Đây là một trong rất nhiều những
bài thơ viết về mẹ của Nguyễn Ngọc Hưng. Do hoàn cảnh
quá cô đơn không còn khả năng giao tiếp với bạn bè nên
có thể nói rằng hầu hết thời gian Nguyễn Ngọc Hưng đều
dành cho thơ và dành cho mẹ. Nhưng mẹ không hiện hữu
trong đời bên anh mà mẹ chỉ tồn tại, chỉ được lưu giữ
trong ký ức. Cảm giác thiếu hụt khi không còn mẹ luôn
dày vò tâm trí Nguyễn Ngọc Hưng.

“Hút bóng mẹ con suốt đời nhợt mặt
Suốt đời ẽo uột tả tơi
Như cây xanh thiếu ánh mặt trời”

Ngôn ngữ trong thơ Nguyễn Ngọc Hưng nói chung
và thơ viết về mẹ nói riêng là thứ ngôn ngữ được tạo dựng
rất kỳ khu và nghiêm cẩn. Vẫn biết thơ bao giờ cũng là sự
vụt hiện, lóe sáng tài năng và thăng hoa cảm xúc. Với
Nguyễn Ngọc Hưng tôi nghĩ vẫn còn một yếu tố nữa, đó là
sau sự vụt hiện lóe sáng ấy, cốt cách hình hài của bài thơ
đã được hình thành. Nguyễn Ngọc Hưng còn rất nhiều thời
gian để sàng lọc mài giũa. Thơ viết về mẹ của Nguyễn
Ngọc Hưng có nhiều câu thơ đẫm đầy nước mắt, nhiều câu
thơ như máu ứa. Cứ mỗi lần đọc những bài thơ viết về mẹ
của anh tôi không thể cầm được nước mắt. Trên thế gian
này có người mẹ nào phải chịu đựng nhiều gian lao mất
mát và thương đau như người mẹ của Nguyễn Ngọc
Hưng? Trong bài “Ngân ngấn mắt cò” anh viết:

“Đời mẹ hát ru toàn những nốt trầm
Bước một nhỡ nhàng bước hai dang dở
Sang bước thứ ba ít duyên nhiều nợ
Đau gì hơn nỗi vượt cạn một mình”

Chính vì thế mà trong “Ngày yêu thương” (ngày
của mẹ) Nguyễn Ngọc Hưng đã nhớ mẹ khôn nguôi,
nhưng hình bóng mẹ chỉ còn là:

“Tăm tăm bóng mẹ cuối trời
Ba thập niên
Gió
Lá rơi ngập đường
Con ngồi trông nắng mà thương
Nghe mưa mà nhớ góc vườn quê xưa”

Và:

“Cuối trời bóng mẹ tăm tăm
Khổ thân con một chỗ nằm nhớ suông”

Nhớ suông vì không còn nơi mà gửi gắm và có
chăng chỉ là:

“Hiu hiu gió thổi run đồi
Cỏ vàng chân mộ
Mây trôi sẫm trời
Hoa hồng ai nhận, mẹ ơi
Ngày yêu thương
Bỗng nghẹn lời yêu thương”

“Ngày yêu thương nhớ mẹ” là một bài thơ lục bát
hoàn chỉnh nhưng nhiều đoạn thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã
đập vụn nó ra như những mảnh thủy tinh lấp lánh bảy sắc
cầu vồng. Và cũng có những mảnh thủy tinh sắc nhọn lúc
nào cũng cứa nát tim ta.

(Trích từ tập “NGUYỄN NGỌC HƯNG – Thơ như là duyên phận”: NGUYỄN XUÂN DƯƠNG tuyển chọn và bình luận)

BÌNH BÀI THƠ “NGÀY YÊU THƯƠNG NHỚ MẸ” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – Nguyễn Xuân Dương.

NGÀY YÊU THƯƠNG NHỚ MẸ

Tăm tăm bóng mẹ cuối trời
Ba thập niên
Gió
Lá rơi ngập đường
Con ngồi trông nắng mà thương
Nghe mưa mà nhớ góc vườn quê xưa

Chiều nương sắn
Sớm nà dưa
Một tay vun xơi cày bừa
Một tay
Ngược xuôi ăn bữa chạy ngày
Nhịp chày đơn độc
Cối xay mỏi mòn

Cho con êm giấc trăng tròn
Một mình mẹ gánh nắng non, sương già
Hết lo gần lại lo xa
Mai cơm ai thổi
Mốt nhà ai chăm

Cuối trời bóng mẹ tăm tăm
Khổ thân con một chỗ nằm nhớ suông
Mấy thương
Mấy xót
Mấy buồn
Cũng đành bấm bụng
Mệnh khuôn đúc rồi

Hiu hiu gió thổi run đồi
Cỏ vàng chân mộ
Mây trôi sẫm trời
Hoa hồng ai nhận,mẹ ơi
Ngày yêu thương
Bỗng nghẹn lời yêu thương!

NGÀY YÊU THƯƠNG NHỚ MẸ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *