logo

BÌNH BÀI THƠ “NGƠ NGÁC CHIỀU CUỐI ĐÔNG” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng bao giờ cũng đầy ắp sức
nặng tâm trạng. Nó cứ thế ảm ảnh trái tim cằn cỗi của tôi.
Tôi không biết làm gì, cứ lặng đi với những rung cảm sâu
xa và mạnh liệt. Sức nặng tâm trạng trong thơ anh được
bắt nguồn từ mặc cảm thân phận – một thân phận nhiều
mất mát. Có phải vậy chăng mà cứ khi năm cùng tháng
tận, trong lòng anh lại ngổn ngang bao nỗi niềm, bao tâm
trạng. Nhớ mẹ thương mẹ anh GỌI HỒN để mong nhận
được những tín hiệu nhỏ nhoi, mong manh về mẹ và nghĩ
về mẹ cặm cụi BÊN SÔNG CHIỀU THÁNG CHẠP và
nhớ thương CHỊ anh cất lên tiếng gọi thảm khắc CHỊ ƠI !
THÁNG CHẠP… Và bây giờ tôi lại lặng đi trước bài thơ
NGƠ NGÁC CHIỀU CUỐI ĐÔNG.

Nguyễn Ngọc Hưng ơi! Đừng viết thế nữa được không?
Dù đã biết:

“Có thể chẳng bao giờ em ngoái lại”

Mà sao cứ vô vọng ngóng theo, ngóng theo mãi cho
hết một kiếp người này chăng – khi đặt vào đây một từ
VẪN đớn đau. VẪN có nghĩa là không thôi, có nghĩa là
mãi mãi…

“Tôi vẫn nhìn theo mãi bóng người đi”

Câu thơ cứ thế làm mắt ta ứa lệ và tim ta xót đau!
Vì em đi rồi, những cánh bướm vàng như màu hoa
cải cũng phải vội vàng là vì sao, và như thế nào là “nhỡ
kẹn kì?” Phải chăng là cái sự nhỡ ấy sợ mắc lại, kẹn lại và
con bướm vàng ấy không thể bay đi?

“Chiều cuối đông cánh bướm vàng hoa cải
Vội vàng bay như sợ nhỡ kẹn kì”

Cứ thế Nguyễn Ngọc Hưng Cảm thấy lòng mình
trống trải và nỗi trống trải ấy rộng dài hoang vắng như một
dòng sông. Thử hỏi trong cõi người này ai đã cảm thấy sự
trống trải cô đơn của lòng mình như thế hay chỉ có duy
nhất một Nguyễn Ngọc Hưng:

“Trống trải quá, hèn chi sông nhiều gió”

Tôi chưa thật hiểu đôi vai gầy đó là của ai mà cái
nắng cuối đông không thể nào đủ ấm. Của Em – người ra
đi bỏ mặc một khối tình câm, hay đôi vai gầy của người ở
lại vẫn suốt đời ngóng trông? Hiểu thế nào ta cũng cảm
thấy lòng mình xa xót. Vì ta có thể hiểu rằng người ra đi
cũng chỉ vì phúc phận chứ không vì ham muốn ái ân:

“Nắng lưa thưa không đủ ấm vai gầy”

Nằm trong căn phòng, nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng
cứ thế nhìn ra ngoài trời đầy giông gió, nhìn những thân
cây đang oằn mình trước cái rét cuối đông, nghĩ về kiếp lá
hay nghĩ về thân phận mong manh của một kiếp người.
Cái quy luật sinh diệt của tạo hóa làm cho ta cũng phải
giật mình và có lẽ ta cũng không tránh khỏi một nỗi niềm
khắc khoải lo âu. Dù vẫn biết chiếc lá này rụng xuống cho
chiếc lá mới sinh tồn nhưng sao ta vẫn cứ bồi hồi tiếc
nuối. Nguyễn Ngọc Hưng thương hồn cây, thương chiếc lá
hay thương thân phận em, thân phận mình mong manh
như chiếc lá cuối đông:

“Vẫn biết lá xanh hết thời lá rụng
Trơ giữa trời sao khỏi lạnh hồn cây”

Trong cảnh ấy thử hỏi ai không thấy lòng mình u
uất. Nỗi niềm u uất nặng trĩu ấy không chìm vào trong mà
cứ hiện lên trên nét mặt. Nhà thơ những tưởng “Trăm dơ
lấy nước làm sạch” nên đã vốc nước sông quê lên rửa
khuôn mặt đầy u uất của mình, thế nhưng:

“Đầy u uất vốc nước sông rửa mặt
Nước sông trôi mặt u uất không trôi”

Nước sông cứ trôi còn khuôn mặt u uất thì đọng lại.
Nước đã không làm tròn chức phận rửa sạch vết nhơ u uất
của Nguyễn Ngọc Hưng của cõi người. Để đến nỗi những
con thuyền cũng dương đôi mắt ngơ ngác:

“Nghiêng bến cũ con mắt thuyền ngơ ngác
Như chẳng thể tin người đã đi rồi”

Dù không tin thì người cũng đã đi rồi, đi biền biệt.
Tôi lại cứ nghĩ “em đi” ở đây như một nhà thơ đã
viết “Em đi phía ấy người phúc phận”. Nhưng không, và
nhà thơ đó đã viết “Em đi phía ấy trao ân ái”. “Em” của
Nguyễn Ngọc Hưng cũng thế. Em đã bỏ quên anh để:
“Theo nắng mới em về vui xuân sớm”. Mùa xuân sớm –
phải chăng mùa xuân là một chàng trai nào đó ở trong đời.
Còn Nguyễn Ngọc Hưng thì: “Muộn gió mùa tôi ở lại
chiều đông”. Đại từ “tôi” được cất lên ở đây đã xác lập
một khoảng cách giữa em và anh xa ngái đến muôn trùng.
Tất cả chẳng còn gì nữa. Hoa cải chưa về trời vì còn đợi
những con bướm vàng mà bướm vàng không trở lại, và
chắc chắn rằng hoa cải rồi cũng phải chịu kiếp rau răm cay
đắng ở lại với đời, với Nguyễn Ngọc Hưng, để chia sẻ
cùng anh cho đến héo rũ một kiếp hoa:

“Vàng hoa đợi bướm vàng không trở lại
Bờ sông xưa héo hắt đọt cải ngồng…”

Bài thơ khép lại rồi mà vẫn vương vất trong ta màu
vàng héo hắt của những đọt cải ngồng trên một triền sông
đầy gió lạnh

(Trích từ tập “NGUYỄN NGỌC HƯNG – Thơ như là duyên phận”: NGUYỄN XUÂN DƯƠNG tuyển chọn và bình luận)

BÌNH BÀI THƠ “NGƠ NGÁC CHIỀU CUỐI ĐÔNG” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – Nguyễn Xuân Dương.

NGƠ NGÁC CHIỀU CUỐI ĐÔNG

Có thể chẳng bao giờ em ngoái lại
Tôi vẫn nhìn theo mãi bóng người đi
Chiều cuối đông cánh bướm vàng hoa cải
Vội vàng bay như sợ nhỡ kẹn kì

Trống trải quá, hèn chi sông nhiều gió
Nắng lưa thưa không đủ ấm vai gầy
Vẫn biết lá xanh hết thời lá rụng
Trơ giữa trời sao khỏi lạnh hồn cây

Đầy u uất vốc nước sông rửa mặt
Nước sông trôi mặt u uất không trôi
Nghiêng bến cũ con mắt thuyền ngơ ngác
Như chẳng thể tin người đã đi rồi

Theo nắng mới em về vui xuân sớm
Muộn gió mùa tôi ở lại chiều đông
Vàng hoa đợi bướm vàng không trở lại
Bờ sông xưa héo hắt đọt cải ngồng…

NGƠ NGÁC CHIỀU CUỐI ĐÔNG – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *