logo

BÌNH BÀI THƠ “Valentine Chiều Trắng” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Viết về đề tài tình yêu đôi lứa, các nhà thơ đương đại chắc không ai mà không dành những vần thơ hay nhất cho ngày Va-len-tin. Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng cũng dành tâm huyết của mình về Ngày lễ Tình nhân này qua nhiều bài thơ mà tiêu biểu là “Valentine Chiều Trắng”.

Bài thơ được mở đầu bằng nghi lễ của ngày Va-len-tin:

“Hoa rất hồng, sô-cô-la rất nâu
Sao văn vắt mắt em xanh bình lặng
Ươm nắng vàng tơ trổ bạc mái đầu
Ngân nghìn sợi Va-len-tin màu trắng”

Nghi lễ được tổ chức trong không gian thật đẹp, thật lãng mạn. Đó là một buổi chiều “ươm nắng vàng tơ”, có “hoa rất hồng”, có”sô-cô-la rất nâu” và quan trọng hơn cả là có Tôi và Em, hai nhân vật chính trong Ngày Va-len-tin. Chỉ có điều đặc biệt là trong Va-len-tin nay Tôi và Em đều “bạc mái đầu/ Ngân nghìn sợi Va-len-tin màu trắng”. Thì ra đây là Ngày Va-len-tin của đôi tình nhân tuổi đã về chiều. Chính vì vậy nên Va-len-tin nay hoa hồng không “run rẩy”, Em không “là rượu của tinh hoa trời đất” khiến”ngây ngất trong tôi khoảnh khắc này” như trong “Mãi mãi Va-len-tin” của chính tác giả. Phải, Va-len-tin nay không mê đắm mãnh liệt như thời thanh xuân nữa mà lắng đọng một nỗi niềm: Sao văn vắt mắt em xanh bình lặng…

Lẽ ra trong ngày Va-len-tin, mắt em phải ánh lên sắc đỏ của màu hoa hồng, biểu hiện của tình yêu mãnh liệt, cuồng vội, đắm say nhưng đằng này nó lại mang một “màu xanh bình lặng” khiến Tôi cũng phải ngạc nhiên tự hỏi “sao văn vắt…”. Chính “màu xanh bình lặng” trong mắt em đã tạo nên một khoảng lặng để Tôi nhìn lại mình:

“Tôi đã đụng nhiều hạt mưa gieo thẳng
Không ít lần chạm cánh gió bay nghiêng
Từng trải ngược xuôi nếm mùi cay mặn
Để chiều nay môi đắng ngậm mã tiền”

Phải rồi, ở tuổi “chiều trắng” này Tôi và Em nhất định phải nếm trải đủ mùi vị cuộc đời “cay mặn”, nhất định phải trải qua những thăng trầm, vinh nhục “hạt mưa gieo thẳng”, “cánh gió bay nghiêng”, “từng trải ngược xuôi” trên con đường đời vốn không bằng thẳng. Nghĩ về những gì đã qua cùng với những gì đã nếm trải, lòng Tôi thấy “đắng ngậm mã tiền”. Vậy nên, Tôi càng cảm thông với sự “bình lặng” của Em và yêu Em hơn. Dù tuổi đời đổi thay nhưng trong mắt Tôi, Em không hề thay đổi. Em vẫn là Em của ngày nào:

– “Vẫn đấy thôi, rất đẹp rất ngoan hiền
Dáng nai nhỏ nhẩn nha từng bước nhỏ”
– “Vẫn đấy thôi, hình bóng của Lọ Lem”
Nên: “Hơn lúc nào tôi ước tôi là cỏ
Thật êm thật mềm đỡ guốc chân em”

Vì tình yêu vốn là sự tự có của thiên nhiên nên Tôi chỉ ước làm “cỏ”, một hình ảnh thiên nhiên bình dị, thanh khiết mà thôi. Điều ước của Tôi cũng chính là món quà Tôi tặng Em ngày Va-len-tin này. Món quà Tôi tặng Em hoàn toàn không giống quà của bao chàng trai khác tặng người yêu họ “Ngày Valentine anh tặng em/Nguyên cuộc đời và cả trái tim/Một tá hoa hồng màu đỏ thắm”(Tân Văn), “Anh tặng em cả thành phố ngoài kia (KhảiNguyên). Món quà của Tôi bình dị đơn sơ lắm nhưng đó là tấm tình yêu chân thành, trong sáng và bền chặt của Tôi dành cho Em đó.

Nhưng thật buồn món quà Tôi tặng không được Em đón nhận nồng nhiệt:
(…) “nồng nhiệt dấu xưa không còn nữa”

“Em hờ hững như gió suông ngoài cửa
Mặc lòng tôi bao độ lửa bập bùng”

Ngọn lửa tình yêu luôn “bập bùng” trong Tôi “bao độ” những tưởng sẽ thắp lại “nồng nhiệt dấu yêu xưa” nhưng thái độ “hờ hững của Em làm lòng Tôi tê tái.Tuy vậy nhưng Tôi không trách Em vì Tôi biết rằng Em “hờ hững” không phải vì không còn yêu Tôi mà có thể vì một lẽ khác. Dư luận chăng? Có thể lắm. Vì trong thực tế, nhiều phụ nữ ở lứa tuổi “chiều trắng” mà đi lấy chồng hoặc yêu ai thì thường phải nghe những lời dị nghị xôn xao. Chính vì hiểu Em nên Tôi cố thuyết phục Em:

“Va-len-tin đã rơi đến giọt cùng
Còn sót lại mũi gai hồng nhọn sắc
Xớt qua tim một tiếng cười mê hoặc
Ngọt như là không thể ngọt gì hơn!”

Nói đến “giọt” Va-len-tin, người đọc lại nhớ một bài thơ khác của Nguyễn Ngọc Hưng:

“Em là rượu của tình hoa trời đất
Một giọt thôi đủ một kiếp lưu đày
Một giọt thôi đủ nghìn năm chếnh choáng”
(Mãi mãi Valentine)

Hóa ra “giọt valentine” là giọt tình yêu mà đã là người thì ai cũng muốn nếm nó. Dù phải đánh đổi “một kiếp lưu đày”, “nghìn năm chếnh choáng” để nếm được “một giọt” thôi. Em thấy đấy, chỉ một giọt tình yêu thôi mà có giá trị đến đời, kiếp con người, huống chi giờ ta chỉ còn lại “giọt cùng”. Đối với những người ở lứa tuổi”chiều trắng” như Tôi và Em thì “giọt cùng” cũng là “giọt duy nhất” quý giá, nếu Em không đón nhận thì biết còn có cơ hội nào.

Và Tôi biết có hạnh phúc nào mà không chứa đựng khổ đau? Có ai sở hữu đóa hồng mà không bị gai nó đâm chảy máu? Mặc dù đóa hồng của Tôi và Em bây giờ chỉ còn “sót lại” mũi gai thôi nhưng nó vẫn “sắc nhọn” lắm sẽ đâm đau người. Nhưng với Tôi nó chỉ là một vết “Xớt qua tim” nên Tôi không thấy đau mà cảm nhận nó như “tiếng cười mê hoặc/ Ngọt như là không thể ngọt gì hơn”. “Ngọt như là không thể ngọt gì hơn” phải chăng đây là thỏi sô-cô-la của ngày Lễ Tình nhân? Ngay từ đầu bài thơ sô-cô-la đã “rất nâu” lẽ nào đến cuối bài thơ lại không “ngọt”? Không phải ngọt bình thường đâu nhé mà “là không thể ngọt gì hơn”. Hóa ra “Valentine Chiều Trắng” tuy không mãnh liệt, cuồng nhiệt như Va-len-tin thời tuổi trẻ nhưng lại đậm đà, nồng nàn, thấm đẫm tình yêu hơn bao giờ hết. Vì tình yêu lúc “chiều trắng” là tình yêu đã trải qua bao thử thách, đã nếm trải đủ vị đời “cay mặn”. Đặc biệt ở lứa tuổi này, con người đã chiêm nghiệm ra rằng: Cuộc đời họ đã đi về phía hoàng hôn,”Điều được mất chỉ xảy ra trong chớp mắt” (Phan Thanh Bình) thì tại sao không cho nhau những gì khi còn có thể. Nói như nhà thơ Xuân Diệu:
“Tiếc nhau chi mai mốt đã xa rồi
Xa là chết, hãy tặng tình lúc sống”
Phải, “hãy tặng tình lúc sống”, hãy “Nói lời yêu để biết mình đang sống”.Và đó có phải là thông điệp tình yêu mà Nguyễn Ngọc Hưng muốn gửi gắm qua “Valentine Chiều Trắng”?

Nếu “Tình già” của Phan Khôi một thời làm cho người đọc nhớ mãi “Con mắt còn có đuôi” của đôi tình nhân “mái đầu đều bạc” sau hai mươi bốn năm gặp lại nhau thì “Valentine Chiều Trắng” của Nguyễn Ngọc Hưng sẽ làm vương vấn hoài trong lòng người cái vị ngọt “Ngọt như là không thể ngọt gì hơn”. Đó cũng là một kết thúc có hậu cho câu chuyện tình người đầu bạc.

Bài thơ được viết theo thể thơ tám chữ, gồm năm khổ thơ rất phù hợp cho việc giải bày tâm sự. Giọng điệu bài thơ rung lên nhiều cung bậc theo dòng cảm xúc của nhà thơ. Khi thì bình thản (khổ 1) lúc ngậm ngùi (khổ 2) rồi phấn chấn (khổ 3), buồn bã (khổ 4) và hào hứng say mê (khổ cuối). Giọng điệu say mê chỉ vang lên ở đọan cuối nhưng lại là âm hưởng chủ đạo của toàn bài thơ tạo nên bản tình ca “Vlentine Chiều trắng”. Đúng thế, không say mê sao được khi đôi tình nhân đang dự bữa tiệc tình yêu. Chẳng lẽ Valentine chỉ dành cho tuổi trẻ? Chẳng phải “Valentine Chiều Trắng” cũng “Ngọt như là không thể ngọt gì hơn” đó sao?

“Valentine Chiều trắng” quả là một bản tình ca cho người đầu bạc. Hãy tìm đến “Valentine Chiều Trắng” để nhận “hoa rất hồng” và “sô-cô-la rất nâu” từ tấm lòng hào phóng của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng.

Tuy Phước 21/09/2015

BÌNH BÀI THƠ “Valentine Chiều Trắng” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – Tuệ Mỹ.

Valentine Chiều Trắng

Hoa rất hồng, sô-cô-la rất nâu
Sao văn vắt mắt em xanh bình lặng
Ươm nắng vàng tơ trổ bạc mái đầu
Ngân nghìn sợi Va-len-tin màu trắng.

Tôi đã đụng nhiều hạt mưa gieo thẳng
Không ít lần chạm cánh gió bay nghiêng
Từng trải ngược xuôi nếm mùi cay mặn
Để chiều nay môi đắng ngậm mã tiền.

Vẫn đấy thôi, rất đẹp rất ngoan hiền
Dáng nai nhỏ nhẩn nha từng bước nhỏ
Hơn lúc nào tôi ước tôi là cỏ
Thật êm thật mềm đỡ guốc chân em.

Vẫn đấy thôi, hình với bóng Lọ Lem
Chỉ nồng nhiệt dấu xưa không còn nữa
Em hờ hững như gió suông ngoài cửa
Mặc lòng tôi bao độ lửa bập bùng…

Va-len-tin đã rơi đến giọt cùng
Còn sót lại mũi gai hồng nhọn sắc
Xớt qua tim một tiếng cười mê hoặc
Ngọt như là không thể ngọt gì hơn!

Valentine Chiều Trắng – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *