logo

BÌNH BÀI THƠ “XƯƠNG RỒNG” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Dù quê hương có cội cằn thì vẫn như cây xương
rồng biết chắt chiu từng chút mỡ màu của đất mà sống, mà
tồn tại để dâng hoa đẹp – những chùm hoa đỏ bừng như
lửa cho đời. Có thể coi đây là chân lý, khát vọng sống của
Nguyễn Ngọc Hưng. Trong đời này ai chẳng muốn yên
hàn nơi quê hương xứ sở nhưng “Đất không nuôi nổi
người/ Người không nuôi nổi đất” (thơ Chế Lan Viên) thì
anh hãy cảm thông cho họ, họ phải đành “di thực” đến
những vùng đất mỡ màu để mưu sinh.

Bài “Xương rồng” nói lên sự thủy chung và quật
khởi của con người miền Trung với quê hương và đất nước:

“Ngậm chút sương đêm ru ngày nắng
Dành hơi mưa hát với gió Lào
Nung nấu nhiệt tâm thành hoa lửa
Chiếu vàng soi đỏ tận trăng sao”.

Và:

“Chẳng phải rồng đâu, xương rồng đấy
Dẻo dai, chung thủy chẳng ai bằng
Ví dầu một bước lên mây được
Đâu chắc xứ người không giá băng”

Đọc khổ thơ này không hiểu sao tôi chạnh nhớ đến
hai câu thơ cũng là những lời nhắn nhủ nhẹ nhàng nhưng
lắng sâu và giàu nhân hậu trong bài Chốn về của Nguyễn
Ngọc Hưng:

“Bao nhiêu cánh chim bay biệt xóm làng
Rơi tiếng hót nơi nào không biết nữa”

Vì tôi cũng là một cánh chim cứ biện minh bao điều
nọ kia để rồi cũng bay biệt khỏi miền đất nghèo khổ
Nguyên Cát – Võ Liệt – Thanh Chương để mưu sinh và
cũng đã đánh rơi tiếng hót (mà chắc gì đã là tiếng hót) trên
khắp nẻo núi rừng Việt Bắc, Tây Bắc, Đông Bắc.
Và đây nữa, những câu thơ gọi mời và nhắn gửi:

“Ai ơi, có thật lòng yêu mến
Xin hãy về khúc ruột miền Trung
Lặng nghe tiếng gió ngàn sóng biển
Mới thấm tình quê – nói chẳng cùng”

Đọc khổ thơ ta mới cảm nhận được tình yêu bao la
và lòng nhân hậu của Nguyễn Ngọc Hưng với quê hương
xứ sở – MIỀN TRUNG.

(Trích từ tập “NGUYỄN NGỌC HƯNG – Thơ như là duyên phận”: NGUYỄN XUÂN DƯƠNG tuyển chọn và bình luận)

BÌNH BÀI THƠ “XƯƠNG RỒNG” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – Nguyễn Xuân Dương.

XƯƠNG RỒNG

Đời nối đời sống trong cát bỏng
Kiệm từng hạt nước lá thành gai
Mặc cho thiên hạ chê còi cọc
Cứ lặng lẽ xanh giữa rạc rài.

Ngậm chút sương đêm ru ngày nắng
Dành hơi mưa hát với gió Lào
Nung nấu nhiệt tâm thành hoa lửa
Chiếu vàng soi đỏ tận trăng sao.

Người khôn “di thực” sang màu mỡ
Kẻ dại cội cằn bám đất quê
Cố thổ dẫu nghèo nhưng đẹp lắm
Đi đâu cũng nôn nả quay về.

Chẳng phải rồng đâu, xương rồng đấy
Dẻo dai,chung thuỷ chẳng ai bằng
Ví dầu một bước lên mây được
Đâu chắc xứ người không giá băng.

Ai ơi, có thật lòng yêu mến
Xin hãy về khúc ruột miền Trung
Lặng nghe tiếng gió ngàn sóng biển
Mới thấm tình quê – nói chẳng cùng.

XƯƠNG RỒNG – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *