logo

CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ “TÂM CẢNH GỬI TÌNH XA” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Từng nghe bài hát “Bài ca hy vọng”(Văn Ký), “Tôi ơi, đừng tuyệt vọng” (Trịnh Công Sơn), ca từ “Và tôi luôn mơ, mơ một ngày mai nắng lên, nơi thế gian luôn ngập tràn bình yên”(Anh Quân). Hóa ra niềm tin và lòng lạc quan, tình yêu và ước vọng luôn là bài ca của cuộc sống. Chính vì thế mà khi viết về điều này, nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã mở đầu bài thơ bằng tiếng hát “Tự dưng tôi hát à ơi”. Có phải Tôi cất lên tiếng hát để ru lòng mình? Không đâu. Tiếng hát Tôi “Trộn lẫn lo âu, cảm thông và mong ước/ Bình yên cho em”. Tiếng hát Tôi chất chứa bao nỗi niềm: lo âu, cảm thông nhưng trên hết vẫn là cầu mong “bình yên” cho Em, một con người đang lâm vào cảnh ngộ bi kịch. Quan tâm lo lắng đến con người bất hạnh, cầu mong mọi điều tốt đẹp, hạnh phúc đến với họ chính là tiếng lòng Tôi. Nó tồn tại như một bản năng “tự dưng” cất lên đến mức chính Tôi cũng “Chẳng biết vì sao/ Không thể nào hiểu được”.

Cái tình người đó “tự dưng” cất lên thì cũng “tự dưng” hiện hữu trong lòng Tôi lúc thức cũng như khi ngủ. Hiện thực không làm Tôi hết “lo âu”, Tôi phải tìm đến giấc mơ để “cầu mong” điều tốt đẹp cho Em. Giấc mơ kể về một gia đình chim trong cơn thịnh nộ của đất trời “Gió giật mưa tuôn cây cối giập bầm/ Cả khu rừng rách nát tả tơi như đến ngày tận thế” mà vẫn bình yên “Làm nên một phép nhiệm màu”. Và Tôi đã lý giải phép nhiệm màu đó:

“Một gia đình biết keo sơn gắn bó
Còn sợ chi những lớt phớt bão giông rơi ngoài bộ nhớ
Khi ngọn lửa ân tình luôn sưởi ấm bên trong”

Phép nhiệm màu đâu bởi thần linh ban phát mà do chính bản thân mỗi người có “ngọn lửa ân tình luôn sưởi ấm bên trong”. Kỳ diệu thay cho “ngọn lửa ân tình”! Kỳ diệu thay cho trái tim yêu thương ! Từ câu chuyện về gia đình chim trong giấc mơ, Tôi lại liên tưởng đến Em “Từng vượt qua bát ngát đại dương với triền miên sóng dập bão dồn/ Em đã tìm ra một góc thiên đường thu nhỏ”. Cái góc thiên đường mà Em tìm ra phải chăng là “quà tặng tâm hồn” cho người “Không đánh mất niềm tin” trong cuộc sống lại luôn ủ sẵn trong trái tim mình “ngọn lửa” yêu thương.

Những điều nói ở trên là câu chuyện về “bức tranh” mà Tôi “nhặt được từ giấc mơ”. Đến cuối bài thơ Tôi cũng đề cập đến một bức tranh khác có tên gọi “Bức tranh bình yên”. Hoàn toàn đối lập với bức tranh trong mơ, “Bức tranh bình yên” bao gồm những nét vẽ “Gió nhẹ- mây êm- nắng đẹp- trời trong”. Quả là một khung cảnh bình yên. Yên bình, hạnh phúc chẳng phải là khát khao, mong ước của con người. Nơi “Bức tranh bình yên”, có phải Tôi đã đặt trái tim mình ở đó. Trái tim nồng ấm yêu thương, đồng cảm, sẻ chia với bao kiếp đời, phận người bất hạnh. Trái tim khát khao con người được sống trong yên bình hạnh phúc.Và có phải “Bức tranh bình yên” là “Tâm cảnh” mà Tôi muốn “lặng lẽ” tặng Em, “tình xa”.

Bài thơ kết hợp nhiều phương thức biểu đạt. Khi thì tự sự, tác giả dẫn dắt người đọc đi vào câu chuyện trong mơ như một cổ tích đầy hấp dẫn. Khi thì nghị luận sâu sắc “Qua đêm tối mặt trời lại mọc”. Nhưng bao trùm vẫn là yếu tố trữ tình. Vì thơ là tiếng nói của trái tim mà. Trái tim thi sĩ đã cất lên tiếng hát à ơi mở đầu thi phẩm và đến cuối bài thơ vẫn là tiếng à ơi không dứt. Đó là tiếng hát về tình người cao đẹp, về niềm tin yêu cuộc sống và về khát vọng hạnh phúc bình yên mà nhà thơ Nguyên Ngọc Hưng muốn gửi gắm qua “Tâm cảnh gửi tình xa”

Bình Định ngày 16/6/2017

CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ “TÂM CẢNH GỬI TÌNH XA” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – TUỆ MỸ.

TÂM CẢNH GỬI TÌNH XA

Hình như cũng độ này năm trước
Chẳng biết vì sao
Không thể nào hiểu được
Tự dưng tôi hát à ơi…
Trộn lẫn lo âu cảm thông và mong ước
Bình yên cho em không chỉ nhất thời.

Có phải trùng hợp ngẫu nhiên
Hay lời khấn nguyện xưa cảm động đất trời
0 giờ đêm qua tôi nhặt được từ giấc mơ nho nhỏ
Bức tranh kể về một khu rừng với sấm chớp giăng giăng thác đổ ầm ào cây cối oằn oại ngả nghiêng trong lạnh lùng mưa gió
Tưởng không thể tìm được chút hơi ấm nào trong hoàn cảnh đó
Rất may tôi đã nghĩ nhầm!

Mặc gió giật mưa tuôn cây cối giập bầm
Cả khu rừng rách nát tả tơi như đến ngày tận thế
Tôi đã thấy
Và tôi đã vui mừng ứa lệ
Trong một hốc cây kia có một gia đình chim âm thầm lặng lẽ
Làm nên một phép nhiệm màu
Cả nhà âu yếm vỗ về nhau.

Đâu dễ cười trong khắc nghiệt khổ đau
Nhưng à ơi, cũng xin đừng ai vội khóc
Cuộc sống đầy trắc trở truân chuyên cuộc sống đầy gian nan khó nhọc
Không đánh mất niềm tin
Qua đêm tối mặt trời lại mọc
Chẳng thiếu đâu em, những quà tặng tâm hồn.

Từng vượt qua bát ngát đại dương với triền miên sóng dập bão dồn
Em đã tìm ra một góc thiên đường thu nhỏ
Một tổ chim với đầy đủ trí khôn
Một gia đình biết keo sơn gắn bó
Còn sợ chi những lớt phớt bão giông rơi ngoài bộ nhớ
Khi ngọn lửa ân tình luôn sưởi ấm bên trong.

Giông bão có tâm
Biển cả có lòng
Tâm bão dữ dội vô song lòng biển cả lại sâu thăm thẳm
Gió nhẹ – mây êm – nắng đẹp – trời trong
Muốn lặng lẽ tặng em và tổ ấm yêu thương “bức tranh bình yên” này lắm lắm
Không thể nén mình tôi lại hát
À ơi…

TÂM CẢNH GỬI TÌNH XA – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *