logo

Chút đồng cảm với MÁI DỘT của Nguyễn Ngọc Hưng

Không chỉ là niềm xúc động, buồn thương về người mẹ quê của một thời cơ cực đói nghèo, bài thơ cho người đọc cái thú vị thưởng thức cái mới, sự tài tình trong sử dụng ngôn từ, hình ành thơ. “Cái đói lạnh ra/ Cái lạnh đói vào”. Từ “đói”, “lạnh” trong câu thơ ngắn khi làm danh từ, khi làm động từ… kết hợp hai từ “ra”/ “vào” đối lập trên dưới nhịp nhàng… Người ta thường nói “cái lạnh thấm vào…”, “cái đói lan ra…” nhưng ở đây là “lạnh ra”, “đói vào”. Vầy mới thấy hết cái lạnh, cái đói. Đói lắm nên càng lạnh và lạnh từ trong lòng lạnh ra… Và trời càng lạnh thì càng đói…

Hai hình ảnh thơ “ngõ bùn đói lạnh” và “nỗi buồn đặc quánh” cũng vậy. Có một sự liên tưởng từ nỗi buồn của kiếp cơ cực, quẩn quanh, có hình có khối trong lòng mẹ và ngõ bùn lầy lội… Hai hình ảnh thơ cộng hưởng nên nỗi đau, nỗi khoắc khoải truyền cảm mạnh mẽ…

11.12.2016

Chút đồng cảm với MÁI DỘT của Nguyễn Ngọc Hưng – Nguyễn Nho Thủy.

MÁI DỘT

Nhà mình không có chăn bông
Không áo dạ
Không nhiều khoai sắn
Cái đói lạnh ra
Cái lạnh đói vào

Như mái dột cả hai mùa mưa nắng
Đời mẹ nghèo
Nhỏ giọt
Xuống
Đời con

Bóp bụng nhịn thèm
Cấp củm nuôi con
Cô Tấm ngày xưa còn thơm hồn thị
Mẹ đắng lòng trong cả giấc mơ tiên

Những cơn mưa đông triền miên
Giúi đời mẹ ngõ bùn đói lạnh
Mẹ ôm nỗi buồn đặc quánh
Mơ con ngẩng đầu
Hứng
Mặt trời xuân!

* “Buồn, nuối nhưng không teo tóp mầm hy vọng. Đọc mà thương nhưng không có dấu vết bi quan gục ngã. Ám ảnh những người chìm trong đói thiếu đằng đẵng một thời, rung cảm những trái tim lương thiện… Giá trị bài thơ nằm ở chỗ đó! Theo tôi.” (Nguyễn Thanh Tuyên)

MÁI DỘT – NGUYỄN NGỌC HƯNG.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *