logo

Có một bản tình ca dào dạt trong “Niệm khúc biển và em” của Nguyễn Ngọc Hưng

“Sóng có nghĩa gì đâu – Nếu chiều em không đến – Dù sóng đã làm anh – Nghiêng ngả… vì em”. (Biển, nỗi nhớ và em – Hữu Thỉnh). Sao các nhà thơ cứ hay ví von tình yêu như biển nhỉ. Phải chăng tình yêu cũng dào dạt sóng vỗ, cũng cồn cào nhớ mong, cũng mênh mông dài rộng, cũng thăm thẳm lòng sâu và cũng lô nhô thác ngầm như biển nhỉ. “Niệm khúc biển và em” của Nguyễn Ngọc Hưng bỗng kéo tôi về một miền ký ức đã xa vời vợi nhưng thỉnh thoảng vẫn dội về trong mơ đầy thảng thốt.

Lời đề từ “Cho Em và một thuở Qui Nhơn” chắc chắn không chỉ làm một mình tôi mà cả bao người, từng một thời in dấu chân trên bãi biển Qui Nhơn, thả bay tóc bên “eo Nín thở” thấy xôn xao, thổn thức. Cái thời bãi biển Ghềnh Ráng còn hoang sơ, cái thời chúng ta còn trẻ dại, cái thời say mê mà nông nổi… của ngày xưa. Vì thế, lời đề từ – ngay lập tức đã thu hút và gây hiệu ứng lan tỏa cho người đọc rồi! Bao kỷ niệm tuôn chảy như mạch ngầm lâu ngày bị che chắn:

“Trước biển, em vô cùng bé nhỏ
Trước em, biển nông nổi không ngờ
Tinh nghịch sóng bò theo hôn trộm gót
Bạc đầu tôi bỗng hóa… trẻ thơ!

Chân ướm vào dấu chân em từng bước
Tin rằng thương nhớ sẽ hằn sâu
Em bất ngờ chạy chữ chi dích dắc
Tôi hóa con còng ngơ ngác mắt nâu”

Mở đầu bài thơ là “biển” và “em”. Em bé nhỏ – biển nông nổi, tinh nghịch. Đúng thế, trước biển, không chỉ em mà bao người đều thấy mình nhỏ bé. Nguyễn Ngọc Hưng đã đảo từ: nhỏ bé – bé nhỏ, lại kết hợp với “vô cùng”, để rồi cái thân phận nhỏ nhoi trước biển lại thành một hình tượng xinh xẻo, đáng yêu. Vậy nên, chàng trai bỗng trở nên “nông nổi không ngờ”, cái lúng túng, luống cuống của sự rụt rè bỗng biến mất, chàng trai bỗng trở nên bạo dạn, nông nổi, tinh nghịch. Hình ảnh “sóng bò theo hôn trộm gót” thật đẹp, thật hay. Sóng mơn man đôi gót chân thiếu nữ như những nụ hôn nồng cháy và ẩn dấu trong câu thơ là hình ảnh anh chàng nhìn như xoáy, như in vào gót hồng mà cũng không giấu nổi nỗi thèm muốn được như sóng. (Cái nông nổi, cái tinh nghịch chính là ở hình ảnh này). Hơn thế, chàng trai còn muốn ướm dấu chân với mong mỏi, tin tưởng rằng “thương nhớ hằn sâu”. Ôi! Khát khao khờ khạo! Khát khao ngây dại! Nỗi khát khao ấy đeo đẳng đến bạc đầu, đến bạc đầu hình dung lại vẫn còn mong muốn được nông nổi chăng!

Hai khổ thơ đầu tiên kéo quá khứ về hiện tại, rồi lại kéo hiện tại về quá khứ. Không gian và thời gian giao hòa không ranh giới từ thời trẻ trai đến bạc đầu với khao khát trẻ trung. Có thể hiểu khát khao ấy là ám ảnh rồi.

“Biển vẫn xanh, cát vẫn vàng trong nắng
Liếm chân người sóng vẫn sóng hồn nhiên
Mà xa lắc chân trời em hút bóng
Rặng thùy dương vi vút gió trăm miền

Con còng nhỏ cút côi về hang cũ
Mắt thêm nâu vì bóng đã nghiêng chiều
Đêm đau đáu đợi vầng trăng sớm mọc
Tôi lặng thầm so ướm lại dấu yêu…”

Nhưng, em xa biển, xa ký ức, ngày càng xa… Chỉ có biển vẫn còn, vẫn xanh, vẫn tinh nghịch; cát vẫn vàng, vẫn nồng cháy; sóng vẫn dạt dào, vẫn dâng đầy; nước vẫn thủy chung, vẫn mặn mòi… Rặng thùy dương vẫn còn, vi vút gió; trăng vẫn còn, hết khuyết lại tròn; thời gian vẫn còn hết ngày đến đêm; còng gió vẫn còn nhưng côi cút mắt nâu; dấu yêu vẫn còn mà chưa trao gửi… vì em đã hút bóng nơi chân trời xa lắc xa lơ. Hàng loạt, liên tiếp những hình ảnh nghệ thuật gợi tả, gợi cảm, giọng thơ không còn tinh nghịch, sôi nổi nữa mà nghèn nghẹn, xa xót tuy vẫn còn nồng nàn, đắm đuối như hai khổ thơ trên. Chàng trai quá khứ đã thành người đầu bạc “bóng đã nghiêng chiều” nhưng vẫn đau đáu đợi, đau đáu hy vọng “trăng sớm mọc”, thầm cầu mong dấu yêu không phai màu. Tình yêu nông nổi thời trai trẻ ai bảo “sớm nở, tối tàn”, tình yêu con trai ai bảo “mau phai, chóng dứt” chứ!

“Em trước biển… tôi trước em… nhỏ bé
Lấp không đầy nên mơ mãi hoàn mơ
Rồi mưa gió dấu chân ngày tháng mất
Biển và em có ngừng lặng bao giờ!”

Bây giờ trước biển, người cũng thấy mình nhỏ bé như em: đơn côi, thương nhớ… Nỗi nhớ lấp không dầy, mưa gió không phai, bão giông không ngừng lặng. Em và biển và nỗi nhớ như những đợt sóng vỗ miên man, bất tận… Ôi! Tình yêu! Tình yêu kỳ diệu! Tình yêu mộng mơ mà chung thủy không ngờ.

Cám ơn Nguyễn Ngọc Hưng, “Niệm khúc biển và em” đã không chỉ cho chúng ta sống lại quá khứ mà càng thêm trân trọng quá khứ. Bởi quá khứ là tuổi trẻ, là tình yêu, là khát vọng dạt dào, vỗ về mãi trong ta…

Tháng 5.2013

Có một bản tình ca dào dạt trong “Niệm khúc biển và em” của Nguyễn Ngọc Hưng – Hương Thủy.

NIỆM KHÚC BIỂN VÀ EM

Trước biển, em vô cùng bé nhỏ
Trước em, biển nông nổi không ngờ
Tinh nghịch sóng bò theo hôn trộm gót
Bạc đầu tôi bỗng hóa… trẻ thơ!

Chân ướm vào dấu chân em từng bước
Tin rằng thương nhớ sẽ hằn sâu
Em bất ngờ chạy chữ chi dích dắc
Tôi hóa con còng ngơ ngác mắt nâu

Biển vẫn xanh, cát vẫn vàng trong nắng
Liếm chân người sóng vẫn sóng hồn nhiên
Mà xa lắc chân trời em hút bóng
Rặng thùy dương vi vút gió trăm miền

Con còng nhỏ cút côi về hang cũ
Mắt thêm nâu vì bóng đã nghiêng chiều
Đêm đau đáu đợi vầng trăng sớm mọc
Tôi lặng thầm so ướm lại dấu yêu…

Em trước biển… tôi trước em… nhỏ bé
Lấp không đầy nên mơ mãi hoàn mơ
Rồi mưa gió dấu chân ngày tháng mất
Biển và em có ngừng lặng bao giờ!

(Cho Em và một thuở Quy Nhơn)

NIỆM KHÚC BIỂN VÀ EM – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *