logo

Có một “Giấc mơ cỏ xanh” trong thơ Nguyễn Ngọc Hưng

Sáng Chủ nhật, điện chập chờn, mạng vật vờ, khách hững hờ… Chán, lấy báo Thanh niên ra đọc. Mở trang 10, 11 (Chuyên mục sáng tác), truyện ngắn – lướt mấy dòng, thơ – lướt mấy bài. Chợt dừng lại: GIẤC MƠ CỎ XANH – Nguyễn Ngọc Hưng. Phải bạn mình không nhỉ? Nhưng đọc đến:
“Không nói mà xanh
Ràng rịt cỏ
Chân trời”
thì đoán đến 99% là bạn mình rồi. Tối thứ hai, mở Fb, bài thơ bạn gửi, như cánh đồng cỏ còn đẫm sương đêm, trải dài tận chân trời làm tươi mới, mát rượi cả màn hình khô khốc.

Bài thơ nói về giấc mơ, nhưng rất giàu triết lý: về thời gian, về cuộc sống, về thế thái nhân tình…

“Giấc mơ đêm
Là cái bóng hôm qua
Hay hiện thực ngày mai ngược sáng”

Nguyễn Ngọc Hưng nói về giấc mơ thật đúng: Giấc mơ là bóng của hôm qua, giấc mơ là trăn trở, là ám ảnh, là đau đáu về một điều, một sự việc của quá khứ hay hiện tại. Giấc mơ tái hiện chập chờn, mơ màng, chắp nối, thực hư… “bóng hôm qua”. Giấc mơ cũng là khao khát, ước ao của tương lai là “hiện thực ngày mai ngược sáng”. Chỉ có ba câu thơ, mà Hưng đã gói cả giấc mơ và hiện thực, cả hôm qua và ngày mai, cả bóng và ngược sáng. Giấc mơ đi từ ảo đến thực, đi từ quá khứ đến tương lai, đi từ bóng đêm ra ánh sáng. Giấc mơ ấy ắt hẳn là một giấc mơ ám ảnh rồi.

“Em và tôi tương lai hay dĩ vãng
Không nói mà xanh
Ràng rịt cỏ
Chân trời”

Trong giấc mơ “Ràng rịt cỏ/ Chân trời” của Ngọc Hưng có em và tôi, có tương lai và dĩ vãng, có lặng lẽ, âm thầm mà chân tình, ràng rịt. Câu hỏi: “Em và tôi tương lai hay dĩ vãng” cũng là câu trả lời: Vừa tương lai, vừa dĩ vãng. Cũng là con người Hưng: vừa trăn trở quá khứ, vừa khao khát tương lai nhưng lại kìm nén, né tránh. Vậy nên, Hưng là hiện thân của cỏ xanh, xanh hy vọng, xanh khao khát, xanh ám ảnh, xanh ràng rịt… mà xa tắp chân trời. Và giấc mơ cỏ xanh cứ như cái gạch nối hôm qua- ngày mai, tương lai- dĩ vãng với những ràng rịt tận… chân trời!

“Mãi mãi bên nhau
Hay chỉ một thời
Không ai biết và cũng không cần biết
Mưa nắng mấy mùa héo tươi hơn thiệt
Mất còn chỉ cách nửa làn hơi”

Hàng loạt các cặp từ trái nghĩa được dùng trong một khổ thơ: mãi mãi – một thời , không biết – không cần biết, mưa – nắng, héo – tươi, mất – còn càng làm nổi bật cái dùng dằng, trăn trở ám ảnh trong giấc mơ Hưng. Những mưa – nắng, héo – tươi, mất – còn, hơn – thiệt đều liên quan, đều tác động đến cỏ xanh và giấc mơ cỏ xanh. Mất hay còn, mãi mãi hay một thời đều phụ thuộc vào những căn nguyên ấy. Phải chăng, đây cũng là lý do mà anh kìm nén, né tránh (Mất còn chỉ cách nửa làn hơi).

“Thức là chơi
Ngủ cũng là chơi
Sao phải băn khoăn viện lẽ dẫn lời
Thật mơ mơ thật

Âm thầm bóng hôm qua tan vào đất
Ngược sáng ngày mai lặng lẽ nhập trời
Ơi ràng rịt cỏ xanh ơi!”

Ngọc Hưng cho rằng thức hay ngủ cũng là chơi và suy cho cùng thật như mơ, mơ như thật “Thật mơ mơ thật”, chỉ có ràng rịt cỏ xanh là thật, là vĩnh hằng. Bởi vì giấc mơ tan vào đất, hóa thành ánh sáng ban mai ấm áp, chan hòa dù chỉ âm thầm, lặng lẽ. Ba câu cuối đã thể hiện con người Ngọc Hưng rất rõ, âm thầm cống hiến, lặng lẽ dâng hiến, tan nhập trong cái chung, trong cuộc đời để giấc mơ cỏ xanh luôn chan hòa ánh sáng, để cánh đồng cỏ xanh ràng rịt với đất trời.

Giấc mơ cỏ xanh là một bài thơ thể hiện con người Ngọc Hưng rất rõ: Khao khát tương lai, trân trọng quá khứ, gìn giữ hiện tại, lặng lẽ dâng hiến cho cuộc đời xanh tươi… Như cánh đồng cỏ trải miên man tận chân trời.

Tháng 5/ 2013

Có một “Giấc mơ cỏ xanh” trong thơ Nguyễn Ngọc Hưng – Hương Thủy.

GIẤC MƠ CỎ XANH

Giấc mơ đêm
Là cái bóng hôm qua
Hay hiện thực ngày mai ngược sáng

Em và tôi tương lai hay dĩ vãng
Không nói mà xanh
Ràng rịt cỏ
Chân trời

Mãi mãi bên nhau
Hay chỉ một thời
Không ai biết và cũng không cần biết
Mưa nắng mấy mùa héo tươi hơn thiệt
Mất còn chỉ cách nửa làn hơi

Thức là chơi
Ngủ cũng là chơi
Sao phải băn khoăn viện lẽ dẫn lời
Thật mơ mơ thật

Âm thầm bóng hôm qua tan vào đất
Ngược sáng ngày mai lặng lẽ nhập trời
Ơi ràng rịt cỏ xanh ơi!

(Báo Thanh Niên ngày 26.05.2013)

GIẤC MƠ CỎ XANH – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *