logo

Cùng Nguyễn Ngọc Hưng mơ “Giấc mơ ngày mưa lạnh”

Miền Trung lũ lụt đã qua. Chỉ còn những cơn mưa nhỏ. Mưa lây rây mang lạnh đến tê tê người. Trời cũng âm u buồn buồn đến man mác. Lò mò tôi bất chợt gặp bài thơ nho nhỏ của Hưng gởi riêng cho mình. Chắc có lẽ là vậy? Tôi với Hưng bạn thơ tri âm tri kỉ mà. Đọc bài thơ tự nhiên thấy nao lòng: GIẤC MƠ NGÀY MƯA LẠNH.

Hưng ơi! Hưng nằm một chỗ đã bao nhiêu năm rồi. Bao nhiêu năm ấy kỉ niệm đã “Như trầm tích xếp dày ký ức”. Có phải cũng từ đây trong những ngày mưa lạnh kỉ niệm thời ấu thơ lại ùa về với hình bóng mẹ già, với căn nhà nhỏ ở bên kia ngọn đèo nằm cạnh bên con sông Vệ cùng với bao nhiêu là sản vật quê dân dã thân thương đã nuôi lớn tuổi thơ Hưng qua những tháng ngày nghèo khó:

“Hạt bầu hạt mướp treo giàn bếp
Khoai lăng khoai sọ vùi tro
Lúa ngô giờ cũng đã ấm bồ
Ngọn lửa trong lò lim dim ngủ…”

Cũng từ đó mà hình bóng người mẹ hiền chân quê, người mẹ đau đáu trong niềm cảm xúc của thơ Hưng hiện lên:

“Giấc mơ đưa tôi về túp lều tranh cũ
Mẹ lui cui nấu bữa cơm chiều
Khói rơm bay từng quặn đăm chiêu
Hằn vệt vệt lam buồn trong mắt”

Nói thực với Hưng mình cảm động đến day dứt khi đọc đến đoạn thơ này trong bài thơ “Giấc mơ ngày mưa lạnh”. Đúng là lạnh cả người! Ai mà không yêu thương mẹ. Nhưng người luôn luôn đau đáu về mẹ như Hưng thì không nhiều. Hình tượng người mẹ quê nghèo khó lam lũ, hiền hậu đã được Hưng khắc họa chuyển tải qua rất nhiều bài thơ mình không thể nào nhớ hết và liệt kê hết. Ở mỗi bài thơ người mẹ của Hưng lại hiện lên qua những những kênh cảm xúc ngôn từ khác nhau. Cảm xúc đó làm lan tuyền lay động đến người đọc thương mến Hưng và yêu thơ Hưng nhiều hơn. Còn những ngày mưa lạnh, giấc mơ của Hưng thổn thức đưa Hưng về “túp lều tranh cũ”. Nơi đó ngày xưa có:

“Mẹ lui cui nấu bữa cơm chiều
Khói rơm chiều bay từng quặn đăm chiêu
Hằn vệt vệt lam buồn trong mắt”

Tôi đã từng tấm tắc khen Hưng là “phù thủy của ngôn từ thi ca”. Bởi vì Hưng làm thơ rất cầu kì chau chuốt và tỉ mẫn. Từ ngữ trong những bài thơ của Hưng chuyển tải đến người đọc rất đẹp, rất mượt và rất chảnh. Thế mà ở bài thơ này lời thơ của Hưng mộc mạc “quê kiểng” đến lạ lùng. Hưng hổi ức về mẹ như là tả thực một cách dung dị “Mẹ lui cui nấu bữa cơm chiều”. Câu thơ này không phải là thơ nhưng đến câu“Khói rơm chiều bay từng quặn đăm chiêu” thì thành thơ rồi. Nhưng đến câu “Hằn vệt vệt lam buồn trong mắt”. Thấy lạnh! Lạnh hơn cả câu thơ:

“Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sử nhân sầu”
(Hoàng Hạc Lâu – Thôi Hiệu)

GIẤC MƠ NGÀY MƯA LẠNH không dừng lại ở đó mà:

“U u gió mùa đông bắc
Ậm ào tiếng sóng biển xa
Cái lạnh cắt thịt da
Chực chui vào cổ áo

Thương mấy cây dừa trước nay cao ngạo
Bây giờ gió đánh tả tơi
Những cơn mưa tối đất tối trời
Dìm ngập quê nghèo trong biển nước
Chốc chốc mẹ lại ra hè trước
Thăm chừng lụt đã lui chưa…”

Hình ảnh người mẹ của Hưng được Hưng hồi ức trong một không gian và thời gian đậm đặc xứ Quảng quê hương Hưng. Không gian đó, thời gian đó ai là người miền trung thì mới thấm hiểu được tiếng “U u gió mùa đông bắc” cộng hưởng cùng với sự dữ dội gầm ghè “Ầm ào tiếng sóng biển xa” và “Cái lạnh như cắt thịt da”. Cái xứ sở mùa lạnh là mùa mưa. Đã mưa là:

“Những cơn mưa tối trời tối đất
Dìm ngập quê nghèo trong biển nước”.

“Mưa tối đất tối trời” cỏ cây ngả nghiêng tơi tả “gió đánh tả tơi”, cu Hưng đã thu mình, rụt đầu vào cổ áo thì người mẹ:

“Chốc chốc mẹ lại ra hè trước
Thăm chừng lụt đã lui chưa…”

Đó là người mẹ của Hưng với những trận lụt của thời kí ức xa xăm nhưng sao vẫn rất thực rất đời với bao người mẹ quê khác ở cái dãi đất miền Trung đến mùa lụt lũ chồng lên lũ này. Nghĩ mà thương cho thân phận con người bé nhỏ, phù du trước cuồng phong của thiên tai.

****

Như tôi đã nói ở trên: Đã hơn 1/3 thế kỉ Hưng nằm một chỗ chuyển tải cảm xúc của mình thành thơ đến với mọi người. Tội nghiệp Hưng! Mẹ hiền đã mất. Mộ mẹ cỏ đã xanh úa bao mùa. Quê nhà không xa nhưng Hưng như là người “vọng cố hương” vậy. Từ một góc phòng nhỏ của gia đình người bạn đã cưu mang Hưng hơn cả người ruột thịt, Hưng chỉ còn biết hồi ức về kỉ niệm của tháng ngày qua:

“Lớp lớp vui buồn kỷ niệm xưa
Như trầm tích xếp dày ký ức
Trái tim giẫy giụa trong lồng ngực
Tôi chạy hoài vẫn chưa thoát mùa đông”

Điểm nhấn của GIẤC MƠ NGÀY MƯA LẠNH có lẽ là đoạn thơ này và với hai câu thơ:

“Lớp lớp vui buồn kỷ niệm xưa
Như trầm tích xếp dày kí ức”

Hưng đúng là ‘phù thủy” của ngôn từ: Kỷ niệm xưa “lớp lớp”. Rất hay. Đã thế Hưng gọi là “trầm tích” “xếp dày”. Rất hình tượng và hàm nghĩa.

Không biết các nhà ngôn ngữ học có ghi nhận sự sáng tạo tinh tế về sự đảo ngữ đảo từ rất linh hoạt của thi sĩ Nguyễn Ngọc Hưng không? Ví dụ câu thơ này: “Trái tim giãy giụa trong lồng ngực”. Gặp cái thằng thô kệch như tôi thì tôi sẽ viết một cách trơn tru cho dễ hiểu “Trong lồng ngực trái tim giãy giụa” cho nó đơn giản. Chả có ông bà ngữ pháp nào bắt bẻ được.

Còn câu thơ: “Tôi chạy hoài vẫn chưa thoát mùa đông”. Chắc mấy nhà thơ siêu thực, tượng tưng chắc phải tấm tắc khen ngơi: Tài thế! Hay thế! Hình tượng lắm!

Khúc vĩ thanh của bài thơ GIẤC MƠ NGÀY MƯA LẠNH.

“Úa vàng một lá trầu không
Rụng xuống đêm mồ côi rét mướt
Thèm được như hạt bầu hạt mướp
Treo mình trên giàn bếp mẹ xưa!”

Đọc những câu thơ đó thấy lành lạnh đó Hưng. Hình như trong mường tượng trong trí nghĩ của Hưng hình bóng, hương linh của mẹ Hưng đang hiện hình về.

Viết chi những câu thơ làm da diết lòng người “Úa vàng một lá trầu không/ Rụng xuống đêm mồ côi rét mướt” vậy Hưng. Buồn lắm!

Và thèm chi, thèm lạ rứa Hưng?
“Thèm được như hạt bầu hạt mướp
Treo mình trên giàn bếp mẹ xưa!”

Người mẹ quê hiền hậu ở nơi cõi xa xăm mơ hồ có thấu hiểu GIẤC MƠ NGÀY MƯA LẠNH của đứa con côi cút bỏ rơi nơi dương gian này không? Tôi nghĩ chắc chắn là có. Mẹ của Hưng đang về ôm ấp vỗ về Hưng. Bởi vì “lòng mẹ bao la như biển Thái Bình” mà!

Quảng Ngãi mùa mưa lụt 12-2016

Cùng Nguyễn Ngọc Hưng mơ “Giấc mơ ngày mưa lạnh” – Nguyễn Mạnh Hùng.

GIẤC MƠ NGÀY MƯA LẠNH

Hạt bầu hạt mướp treo giàn bếp
Khoai lang khoai sọ vùi tro
Lúa ngô giờ cũng đã ấm bồ
Ngọn lửa trong lò lim dim ngủ…

Giấc mơ đưa tôi về túp lều tranh cũ
Mẹ lui cui nấu bữa cơm chiều
Khói rơm bay từng quặn đăm chiêu
Hằn vệt vệt lam buồn trong mắt

U u gió mùa đông bắc
Ậm ào tiếng sóng biển xa
Cái lạnh cắt thịt da
Chực chui vào cổ áo

Thương mấy cây dừa trước nay cao ngạo
Bây giờ gió đánh tả tơi
Những cơn mưa tối đất tối trời
Dìm ngập quê nghèo trong biển nước
Chốc chốc mẹ lại ra hè trước
Thăm chừng lụt đã lui chưa…

Lớp lớp vui buồn kỷ niệm xưa
Như trầm tích xếp dày ký ức
Trái tim giẫy giụa trong lồng ngực
Tôi chạy hoài vẫn chưa thoát mùa đông

Úa vàng một lá trầu không
Rụng xuống đêm mồ côi rét mướt
Thèm được như hạt bầu hạt mướp
Treo mình trên giàn bếp mẹ xưa!

GIẤC MƠ NGÀY MƯA LẠNH – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *