logo

ĐẾN VỚI BÀI THƠ HAY “TÓC THƠM” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Mái tóc thề – một trong những nét nữ tính kinh điển của phái đẹp, đã phô bày tất cả vẻ gợi cảm vốn có qua bài lục bát “Tóc Thơm” của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng.

“Ngẩn ngơ
Vạt nắng chiều nghiêng
Em ngôì chải tóc bên hiên
Dịu dàng…
Mỏng manh muôn sợi óng vàng
Mềm như tơ nắng chảy tràn qua vai”

Người thiếu nữ hong tóc trong chiều: hình ảnh thơ mộng và yên bình như ca dao…

Được khúc xạ bởi ánh chiều , “muôn sợi óng vàng” đã “mềm như tơ nắng” để “chảy tràn qua vai “… Trong ánh xuân quang, mái tóc là dòng suối tơ óng ả; không chỉ “chảy tràn qua vai” Em – mà còn tuôn trào vào cửa-sổ-tâm-hồn ai để ngõ! Hai câu thơ “bản lề” của bài với từ ngữ giản đơn, mà như nét cọ truyền thần, vẽ nên chân dung mái tóc xuân thì sống động, bắt mắt đến từng “chân tơ kẽ tóc…”

Vẻ toàn bích ấy khiến chênh chao cả bóng chiều (ngẩn ngơ/ vạt nắng chiều nghiêng), khuynh đảo ánh mắt chiêm ngưỡng (dài mắt tôi); khi lòng thẫn thờ tự hỏi “nhớ thương em gửi về ai/ mà buông tình tứ…”

Ở “Tóc Mây ” (NNH), khí-quyển-thơ quá đỗi nồng nàn, hứa hẹn nhiều mật ngọt: “Tóc mây không phải là mây/ mà râm mát cả những ngày nắng điên/ mân mê từng sợi dịu hiền/ em cuời: tơ đấy, buộc riêng một người…” Ôi,”sự trói cột “mới êm ái làm sao! (khiến mày râu nào cũng muốn”nộp mạng” để được ngọ ngoạy trong cái vòng-thiết-tỏa diệu kỳ ấy!). Thì với từ “ngậm ngùi” ở câu kết, “Tóc Thơm “chùng xuống một nốt trầm…! “Tóc thơm/ thơm đến ngậm ngùi, gió ơi!” (Lẽ ra, khi khứu giác thấm đẫm hương tóc nồng nàn “nước lá mùi “, quà tặng của làn gió “chiều xuân” kia, thì hiệu ứng tất phải “thơm đến… đê mê!, đến… ngất ngây!” mới “logich”…

Sắc hương quyến rũ của “suối tơ óng vàng” ấy không chỉ đập vào mắt, xộc vào mũi mà nó thâm nhập vào tận nẻo khuất khúc cô quạnh của hồn côi, để bất chợt dấy lên nỗi “ngậm ngùi”…

Được trộn-đôi-mái-tóc-ngắn-dài, được đê mê trong làn “hương gây mùi nhớ” (Nguyễn Du)… Được sở hữu một niềm yêu thương cụ thể, (nhìn thấy, xúc chạm bằng giác quan), là điều rất đỗi bình dị trong cõi nhân gian. Nhưng với nhiều phận đời, việc “xác định chủ quyền” rất ” phổ quát” ấy, mãi là điều rất chi… xa xỉ!

“Không ai cấm cũng trong ngoài cửa ngục
Tôi rướn hoài
Chưa vượt nổi tấc gang.”(NNH)

ĐẾN VỚI BÀI THƠ HAY “TÓC THƠM” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – NGUYÊN ĐẠO.

TÓC THƠM

Ngẩn ngơ
Vạt nắng chiều nghiêng
Em ngồi chải tóc bên hiên
Dịu dàng…

Mỏng manh muôn sợi óng vàng
Mềm như tơ nắng chảy tràn qua vai
Nhớ thương em gửi về ai
Mà buông tình tứ…
Để dài mắt tôi?

Chiều xuân
Gội nước lá mùi
Tóc thơm
Thơm đến ngậm ngùi, gió ơi!

TÓC THƠM – NGUYỄN NGỌC HƯNG.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *