logo

Đọc “TỰ NHỦ MÌNH” của Nguyễn Ngọc Hưng để tự nhủ mình

Sáng nay mình ngủ dậy sớm hơn mọi bữa.

Vệ sinh cá nhân xong, mình bóc tờ lịch. Mọi khi thì không quan tâm nhưng nay mình đọc: 21/02/2017 tức 25/1/Đinh Dậu… Và câu Luận ngữ: Tự trách mình nhiều mà trách người ít thì không ai oán giận. Mình thích. Rồi suy nghĩ miên man, rồi liên tưởng ngay tới mình. Ủa! Mình cũng trách mình nhiều, trách người ít. Mà đâu được vừa lòng với một số người. Cứ đắn đo suy nghĩ, thôi mặc kệ, khỏi phải quan tâm. Ý tưởng mỗi người mỗi khác nhau…

Chuyện con người với bao ý niệm kể ra cũng khó mà hiểu hết. Tượng Phật tạc ở chùa chất liệu do con người tạo ra rồi cùng nhau khẩn bái lạy xin những cái lợi. Không có ai xin cái lỗi, cái phạm tội của mình.

Thật có nghĩa nhưng cũng vô hữu. Cha mẹ thì quên lãng chả quan tâm mấy, anh em ruột thịt mà tính toán hơn thua, đo đếm, ganh ghét, chê trách. Bạn bè câu khêu nhau ăn nhậu. Lô bô đủ chuyện không ra thể thống thói lề gì cả.

Cái chữ cái nghĩa không mạch lạc câu cú… Mình mắc lỗi nói nhiều và lỗi chê trách người. Nhớ ngày xưa mình học lớp đệ thất thầy Nguyễn Oanh Thảo có nói: Các em biết chê cái xấu của người tức là các em đã học được cái tốt. Còn thầy Đoàn Hiển và thầy Tôn Thất Long thì tính nóng lắm, cái bảng viết chịu đầy vết thương thế cho tụi học trò. Rồi sau này mình học lớp với bạn Nguyễn Ngọc Hưng. Đúng Cái thằng bạn chịu khó lắng nghe và học giỏi. Bây giờ bạn là một nhà thơ viết nhiều bài thơ rất hay. “Tự nhủ mình” là một trong số những bài thơ của NNH mà mình tâm đắc, mong quý thầy cô, bạn bè tìm đọc. Riêng mình đã đọc đi đọc lại bài này nhiều lần để cảm nhận cái hay rất chân mộc mà không kém phần tinh tế, sâu sắc của nó, để “tự nhủ mình” như… kinh nhật tụng!

Mình không chép hết được, chỉ chép 4 câu đầu bài và 4 câu kết:

“Chỉ có thể là trái tim trời biển
Mới mênh mông ôm trọn thế gian này
Chỉ có thể vươn ngang tầm vũ trụ
Mới nhẹ nhàng buông bỏ mọi dở hay.

Chỉ có thể hòa trong hoa trong cỏ
Để tự tìm cõi chân sắc chân hương
Mắt càn khôn hay trái tim chân ngã
Là quả thơm của tuyệt đỉnh khiêm nhường!”

Mến chúc quý thầy cô và bạn hữu cùng với mọi người mạnh khỏe và hạnh phúc.

Quảng Ngãi sáng 21.02.2017

Đọc “TỰ NHỦ MÌNH” của Nguyễn Ngọc Hưng để tự nhủ mình – Nguyễn Linh.

TỰ NHỦ MÌNH

Chỉ có thể là trái tim trời biển
Mới mênh mông ôm trọn thế gian này
Chỉ có thể vươn ngang tầm vũ trụ
Mới nhẹ nhàng buông bỏ mọi dở hay

Ai dám bảo mình chỉ yêu không ghét
Chỉ hiến dâng không hỏi nọ đòi kia
Bụi là bụi dẫu bụi vàng bụi ngọc
Liền lạc đến đâu cũng có trật trìa

Thôi thì vậy duyên cõi nào nấy độ
Ta không vào địa ngục đợi ai vào
Luôn có mặt trời bên kia bóng tối
Không gan xuống thấp mơ gì lên cao

Thôi thì vậy hãy đi từ không có
Rốt ráo dọn mình mới biết có không
Không khởi sinh những nụ mầm nho nhỏ
Sao thấu hồn hoa vĩnh viễn xuân hồng

Ai dám bảo bản thân không tì vết
Đến A-sin cũng có gót chân phàm
Đường nhân thế đầy mẻ chai đinh sắc
Chớ thấy lập lòe xanh đỏ mà ham

Chỉ có thể hòa trong hoa trong cỏ
Để tự tìm cõi chân sắc chân hương
Mắt càn khôn hay trái tim chân ngã
Là quả thơm của tuyệt đỉnh khiêm nhường!

TỰ NHỦ MÌNH – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *