logo

Đôi điều cảm nhận khi đọc bài thơ “CỎ” của NGUYỄN NGỌC HƯNG

Xuân đến đất trời bung nở
Gieo giọt thương mềm mượt
Cỏ tháng Giêng…

Chỉ là cỏ thôi mà sao khiến lòng người rung động? lạ thật Chỉ là cỏ thôi, bao đời nay, giữa vạn vật khi đất trời vào xuân, ít ai để ý thế nhưng nó lại là cái nền tôn lên vẻ đẹp của bức tranh xuân. Cụ Tiên Điền Nguyễn Du chẳng đã thốt lên trước vẻ đẹp đầy sức quyến rũ của cỏ khi xuân đến là gì: “Cỏ non xanh rợn chân trời”. Với một bạn trẻ thì cỏ có khi lại là đối tượng, là cái lí do để giãi bày tình yêu “Hoa cỏ may” của Vân Khánh Trương…

Còn với Nguyễn Ngọc Hưng (NNH) cỏ không chỉ là ngoại cảnh, quyến rũ lòng người bằng sự mượt mà óng ả của nó mà còn là những ẩn dụ cho chính cuộc đời của anh và những cuộc đời như anh. Đó là cuộc đời của những con người biết vươn lên từ sự bất hạnh, mất mát khổ đau để sống với một sức sống mãnh liệt như cỏ và làm đẹp cho đời.

Với hàm nghĩa như vậy, mùa xuân này NNH đã đem đến cho chúng ta một bài thơ hiện đại trong cách thể hiện, sâu sắc bởi những triết lí nhân sinh ẩn chứa trong đó bài thơ “ Cỏ”…

Ấn tượng đầu tiên khi đến với bài thơ lại chính là cái tựa đề của nó. Chỉ một danh từ gọi tên sự vật “ Cỏ” nhưng cái danh từ ấy đã tạo được hiệu ứng mạnh trong lòng người đọc. Không biết với bạn thì thế nào còn với tôi khi chạm vào bài thơ này trong tôi kí ức tuổi thơ trở về. Hình ảnh còn rõ nhất trong tôi không gì khác lại chính là cỏ. Trên cánh đồng quê tôi khi mùa lúa đang thì con gái cỏ mềm mượt ẩn quanh những thảm lúa xanh non, khi mùa lúa chín vàng cỏ vẫn mượt xanh trên các bờ lúa tạo nên những ô bàn cờ trông thật đẹp đầy sức quyến rũ… Nhà nông ghét cỏ nhưng bọn trẻ chúng tôi lại rất thích cỏ. Tôi không thể quên những bờ bãi cỏ mềm mượt ấy. Có biết bao đôi chân nhỏ xinh đã từng được cỏ nâng những bước đầu đời, biết bao chàng trai cô gái đã từng bước chân trên những trảng cỏ mềm mà lớn lên để rồi hóa thành nàng tiên dũng sĩ….

Với NNH chắc cũng đã từng có một thời như vậy. Đôi chân trần của chàng trai tuổi hai mươi tràn đầy sức sống cũng đã từng được cỏ mềm nâng bước, đã từng được cảm nhận sự mát dịu, mềm nhẹ của cỏ quê hương… nhưng thời ấy đã xa,cảm giác xưa khó tìm lại được, chỉ còn nỗi khát khao cháy bỏng trong anh khi luôn phải đối diện với một sự thật khắc nghiệt, quê hương vẫn là đây, cỏ vẫn xanh, mà đôi chân trần không còn tự mình bước đi được nữa.

Từ khát khao bình dị ấy anh gửi vào trong “ cỏ” nỗi niềm tâm sự sâu lắng, cảm nhận từ cỏ lòng mình và cũng từ cỏ anh trải lòng với tất cả.

Hiện trong “cỏ” là một NH đang trong chiều suy tư trước cỏ. Ta cảm nhận được bước chân của nhân vật trữ tình đang bước đi chậm chạp nhẹ nhàng trên cỏ, cảm nhận sự mát dịu mềm mượt của nó để rồi phát hiện ra một “sự thật”ở cỏ mà ai cũng biết nhưng không phải ai cũng để tâm:

“Ngọn cỏ
Hôm qua xanh
Hôm nay lụi tàn….
Là sự thật
Cũng là sự thật
Ngọn cỏ không biến mất?”

Có gì lạ đâu, quy lật đất trời mà. Điều khiến ta suy ngẫm lại chính là con người Ngọc Hưng ẩn trong hiện tượng tự nhiên ấy.Trước cỏ NH cảm nhận sự mất mát tàn lụi nhưng NH cũng đã vượt lên sự mất mát tàn lụi bởi chính nghị lực sống anh có được từ cỏ.”Ngọn cỏ không biến mất” và NH cũng không thể sống thừa giữa cuộc đời này.

“Khóc cười lặng lẽ tan vào đất”
Đợi chan hòa mưa nắng
Lung linh”

Đúng vậy, hơn ¼ thế kỉ nay, đã bao lần anh cố nuốt nước mắt tự khóc mình vào trong, đã bao lần trong anh có ý nghĩ về cái chết để trốn chạy hiện thực cuộc đời mình, Nhưng anh không thể gục ngã bởi anh có được những người bạn quý giá, anh không thể phụ tấm lòng của họ, anh không thể buông xuôi.Lặng lẽ một cuộc đời tưởng như là vô nghĩa như cỏ kia “ tan vào đất” nhưng sức mạnh của nội lực, sức mạnh của tình yêu cuộc sống đã giúp anh tỏa sáng “ lung linh”khiến bao người phải ngưỡng mộ, cảm phục.

Quả thực anh đã thực sống một cuộc đời có ý nghĩa cho mình, cho mọi người. Và cũng trong ý thức sống tự chủ ấy anh lại nhận ra một hiện thực nữa từ cỏ:

“Có thể
Mưa lần sau khác bóng
Nắng lần sau khác hình”

Nhưng:

“Màu xanh cỏ qua mấy lần tái sinh/ Không khác”.

Điều mà NNH cảm nhận sâu sắc chính là “màu xanh không khác” của nó để từ đó anh có được ý thức sống cho chính mình. Đó là niềm hi vọng, đó là sức sống mãnh liệt không phải loài cây nào cũng có được, không phải ai cũng có.

Dù cho có những lúc “Không thể không nhợt nhạt” nhưng NNH vẫn luôn tự vượt lên được chính mình, tìm về khoảng trời bình yên của ngày xưa, đến với cỏ, để có những khoảng lặng trong tâm hồn, được hòa vào với cỏ trong khúc hát “xôn xao”.

Và quả NNH đã thực sống không để cho những rên rỉ gặm nhấm nỗi đau, NH đủ mạnh để đón nhận sự thật , đủ mạnh để sống, để “xanh” hết mình.

(Chỉ là suy nghĩ mộc mạc gửi Lộc Vừng Tứ Quý và các bạn)

Quảng Ngãi tháng 2 – 2014

Đôi điều cảm nhận khi đọc bài thơ “CỎ” của NGUYỄN NGỌC HƯNG – DREM.

CỎ

Ngọn cỏ
Hôm qua xanh
Hôm nay lụi tàn
Là sự thật
Cũng là sự thật
Ngọn cỏ không biến mất.

Khóc cười lặng lẽ tan vào đất
Đợi chan hòa mưa nắng
Lung linh.

Có thể
Mưa lần sau khác bóng
Nắng lần sau khác hình
Màu xanh cỏ qua mấy lần tái sinh
Không khác.

Hồn nhiên ơi
Dấu yêu chợt đến chợt đi
Không thể không nhợt nhạt
Ngày ru gió về xôn xao cỏ hát
Xuân khóc cười không thể không xanh!

(Báo Đà nẵng số xuân Giáp Ngọ – 2014)

CỎ – NGUYỄN NGỌC HƯNG.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *