logo

ĐÔI ĐŨA MỒ CÔI

Khoan đọc hai chữ “MẸ ƠI!” – nhan đề bài thơ.

Khoan nói đến tình mẹ con…

Vấp vào câu thơ “Xưa hai đôi đũa một mâm”, tôi bâng khuâng nghĩ tưởng nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng đang nói đến tấn thảm kịch của người vừa…mồ côi vợ, trung niên táng thê, gà trống nuôi con…

Nhưng vấp vào chữ “con” ở câu thơ thứ hai “Giờ hai đôi đũa… Con cầm một đôi” thì tôi bừng tỉnh. Sức sáng tạo của Nguyễn Ngọc Hưng thật kỳ lạ: nhà thơ khéo dùng hình tượng “mâm vàng kia, đũa ngọc đây”- Bích Khê, để nói đến tình mẹ con.

Khi nhận ra sức sáng tạo ấy cũng là lúc chúng ta thấy ngay tấn thảm kịch nhà thơ đã từng chịu đựng. Nếu tính giới hạn đời người là “trăm năm trong cõi…” thì gần nửa đời người, Hưng đã phải sống nhờ vào mẹ. “Xôi nếp một, chuối ba hương, đường mía lau” là mẹ. Mà “gừng cay muối mặn” cũng là mẹ… Thế mà mẹ đã ra đi…Tuổi tác, mệnh trời, nghiệp lực…đã không cho phép mẹ ở lại bên anh trọn đời…

Nhưng tại sao lại “Còn một đôi đũa mồ côi”? Đôi đũa yên vị trên mâm là đôi đũa nhà thơ dành cho mẹ, tưởng nhớ mẹ. Đôi đũa “con cầm một đôi” trên tay kia mới thực sự là đôi đũa mồ côi. Chính đôi đũa ấy mới giúp “con nuốt cho trôi chén buồn”.

Chén buồn là chén cơm, chén ngọc nhà trời, với nỗi đau vắng mẹ nó trở thành hạt lệ nuốt ngược vào lòng.

Khóc mẹ, nhớ thương mẹ mà tạo được bài thơ như MẸ ƠI! của Hưng quả thuộc loại thơ hiếm. Đã là hiếm thì thực đáng quý, đáng trân trọng.

05.9.2004
Mùa Vu Lan Phật Lịch 2548

(Trích từ tập thơ “NHỮNG KHÚC CA TRÊN CỎ” của Nguyễn Ngọc Hưng)

ĐÔI ĐŨA MỒ CÔI – HẠNH PHƯƠNG.

MẸ ƠI!

Xưa hai đôi đũa một mâm
Giờ hai đôi đũa… Con cầm một đôi
Còn một đôi đũa mồ côi
Nghẹn ngào con nuốt cho trôi chén buồn!

MẸ ƠI! – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *