logo

Đôi vệt nắng – một khát vọng truy cầu yêu thương

Tôi chạm “Đôi Vệt Nắng” vào một ngày Nguyên Đán. Không bi thiết, chỉ với trầm mặc một niềm đau, bài thơ đã xâm thực lòng người, để màu nắng xuân ngoài kia cũng ngậm ngùi phai sắc…!

“Từ xa nhau có một khoảng lạnh buồn” (Chênh mùa*). Cái “khoảng lạnh buồn” của một tình yêu cứ mãi cắt chia còn len lỏi vào một đêm cuối đông – tháng Chạp; Khi tác giả vừa sấp ngửa bước ra từ “Giấc mộng con” (Tản Đà): “Mơ… nửa đêm choàng thức”, thất thểu quay trở về với giấc mộng lớn đời người: giấc-mộng-mở-mắt!

Đêm đủ sâu để cảm nhận được “se se gió trở mình”, để “nghe mưa phùn tháng Chạp”… Bối cảnh u tịch ấy cộng hưởng với “khoảng lạnh buồn” kia, cùng nhau tập kết mảnh hồn côi… Rồi ra: “lạnh suốt miền tâm linh”…

Miền băng giá ấy gọi dậy những kỷ niệm không chịu cũ càng, ẩn cư trong “góc riêng mỗi trái tim người” (Thôi đừng day dứt lời ru*): “Mới vai kề vai đó/ Mà em lăng lắc xa/ Như chưa bao giờ có/ Một thời ta bên ta”. Điệp cú “Như chưa bao giờ có” cố khẳng định tính hiện thực những “phút giây vĩnh cửu của tình yêu”: “Như chưa bao giờ có/ Triền cỏ rối vên sông/ Nụ hôn đầu nóng bỏng/ Cháy một chiều cuối đông”… Tác giả cố neo giữ, chắt chiu giây phút ấy, vì thời gian vốn khắc nghiệt: “kỷ niệm trong nhau dù thực/ tháng ngày ảo hóa ai hay…” (Bắt bóng*).

“Em lăng lắc xa”… Gửi lại nỗi bẽ bàng: “Mây có dở dang hồng/ Trăng có vàng lỡ cỡ/ Sấp ngửa bàn tay không…”. Dầu thế nào: “Ngậm ngùi ta vẫn nhớ”! Và trong cõi nhớ, vẹn nguyên nét kiều mỵ – “em của ngày hôm qua” thao thiết trở về: “Em vẫn ngồi đâu đó/ Trên lối hẹn xuân nào/ Nét cười như hoa nở/ Đón mặt trời xôn xao”… Thân yêu, gần gụi… “như chưa hề có cuộc chia ly!”

Tình yêu (đôi lứa), ân sủng ảo diệu dành cho cuộc người. Gắn kết hai nửa xa lạ vào nhau cho đến ngày… chống gậy! Nhưng còn đó những Trương Chi, chàng Ngâu ả Chức: “Chức Nữ ơi! Nỡ quên cầu Ô Thước/ Sao lại còn để lệ chảy tràn sông!” (Thấp thoáng mùa Ngâu*). Bởi, tình yêu vốn mong manh dễ vỡ, mà lứa đôi thì chúa đễnh đoảng!

Đôi Vệt Nắng, thi ảnh dung dị, biểu tượng cho hành trình bất định trong cuộc vờn đuổi, kiếm tìm nhau của khát vọng truy cầu yêu thương!

Bài thơ khép lại bằng bức tranh tĩnh mặc trong xô động những âm ba… Trong hoang hoải của dự cảm, ngày “mai” sẽ đến với xao xác “gió về mái vắng”, xa vắng đến phi thực (hoang) tiếng “chim câu” gù gáy gọi bạn tình, vô vọng “đôi vệt nắng” “tìm đuổi nhau” về… vô định!

Đôi Vệt Nắng hư ảo ấy, kịp còn giây phút giao thoa, hội tụ? Góp hanh hao chút quang năng, tự soi sưởi, và sưởi soi mặt đất lạnh lẽo này, khi vầng dương còn nấn ná đợi chờ, chậm rãi bước độc hành trở về bên kia núi.

_____________
* Những bài thơ của NNH.

Bà Rịa – Vũng Tàu đêm 08.01.2016

Đôi vệt nắng – một khát vọng truy cầu yêu thương – Nguyên Đạo.

Đôi Vệt Nắng

Mơ… nửa đêm choàng thức
Se se gió trở mình
Nghe mưa phùn tháng Chạp
Lạnh suốt miền tâm linh.

Mới vai kề vai đó
Mà em lăng lắc xa
Như chưa bao giờ có
Một thời ta bên ta
Như chưa bao giờ có
Triền cỏ rối ven sông
Nụ hôn đầu nóng bỏng
Cháy một chiều cuối đông…

Mây có dở dang hồng
Trăng có vàng lỡ cỡ
Sấp ngửa bàn tay không
Ngậm ngùi ta vẫn nhớ
Em vẫn ngồi đâu đó
Trên lối hẹn xuân nào
Nét cười như hoa nở
Đón mặt trời xôn xao…

Mai gió về mái vắng
Hoang tiếng gù chim câu
Thẫn thờ đôi vệt nắng
Tìm đuổi nhau về đâu?

Đôi Vệt Nắng – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *