logo

Gắng giữ trời xanh cho bồ câu trắng

Với thể thơ-văn-xuôi, “Chưa Bao Giờ Xa Biển” của Nguyễn Ngọc Hưng như một đoản khúc của bản trường ca về lòng yêu nước.

Một đất nước: “Tựa lưng vào dải Trường Sơn/ Nhìn ra mặt biển rập rờn sóng xanh” (Miền Trung – NNH) giờ đang đối mặt với sự kiện nóng bỏng: Biển đảo bị xâm phạm! Điều bức xúc ấy khiến bài thơ mang tinh thần một lời hiệu triệu. Mặc cho bi kịch của hoàn cảnh riêng: “Dẫu bây giờ không ngắm được biển khơi trong đời thực”, nhưng với Nguyễn Ngọc Hưng (NNH), biển: “Đã ngấm trong anh chất muối mặn muôn đời”. Thêm bàng bạc một cảm quan triết học về thân phận “Hạt bụi người” trước thiên nhiên kỳ vĩ: “Nhỏ bé mong manh con người giống như một thứ đồ chơi/ Trước mênh mông biển ầm ào bão giông sóng gió”. Xao xác chút niềm riêng: “Đi tận cô đơn để suy tư cùng mắt nâu buồm đỏ…”.

Hai khổ thơ đầu hé mở góc riêng tư để ta nhận ra rằng dù nghiệt ngã phận đời, tác giả vẫn “chưa bao giờ xa biển”. Vẫn đến với Tổ quốc theo lối đi riêng: “Không chân thì dậm đầu xuống non sông mà bước”. Ngỡ “thậm xưng”, nhưng ẩn dụ đầy hình tượng ấy đã phản ánh một hiện thực của thi nhân – NNH bị bệnh co rút toàn thân từ năm 22 tuổi. Tiếp cận cuộc đời qua hoài niệm, tưởng tượng, qua sách vở, qua cửa ngõ thời đại: Ti vi, đài phát thanh, cổng công nghệ thông tin nghe nhìn của thế giới mạng… Tác giả đã đi-bằng-cái-đầu! Lối riêng ấy không hề ngăn trở nhà thơ đồng hành cùng dân tộc: “Mắt ba miền một hướng vọng Trường Sa”.

Chưa đặt chân đến, nhưng non sông vẫn hiển hiện trong anh với hồn cốt của vùng miền. Phương Bắc, đất Tổ của cha ông: “Chưa một lần sông Mã vẫn dô ta/ Chưa Bắc Ninh mớ bảy mớ ba vẫn dập dìu í a quan họ”. Cổ kính thâm trầm khúc ruột miền Trung: “Chưa Huế vẫn mái đẩy mái nhì khua trăng vẫy gió”. Chân chất, phóng khoáng mà vẫn thao thiết, đằm sâu câu “Dạ cổ…” đất Chín Rồng: “Chưa Cửu Long vẫn khớp ngựa ô vô sáu câu vọng cổ ngọt lừ”.

Phía sau những “Khúc Bình ca” ấy là cả quá trình của cha ông mở cõi. Dựng và giữ nước bằng chữ DŨNG dựa vào tâm thế BI TRÍ: “Tột đỉnh thông minh, tột đỉnh nhân từ” (Tinh thần BI – TRÍ – DŨNG, cách xử thế minh triết của Phật giáo). Điều ấy hiển lộ qua tinh thần thượng võ:” … không lắm miệng chua ngoa mà sắc sảo vạch ra chánh tà phải trái/ Chẳng quân lũ nào không khiếp hãi câu thơ thần vang dội Cáo Bình Ngô”.

Đồng điệu với “câu thơ thần vang dội Cáo Bình Ngô/ Hải phận ký sử xanh đã rõ rành phân định” – câu thơ đứng ở đoạn khác, cùng làm đồng vọng lại trầm hùng lời xác quyết của tiền nhân: “Nam quốc sơn hà…”

Những con chữ còn phô bày cận cảnh nhuận sắc một Việt Nam sau bốn mươi năm lịch sử sang trang: “Đất nước mỗi ngày một thắm tươi mỗi ngày một ít hơn tù ngục/ Hàng loạt nấm phố mọc lên là chứng nhân của cởi trói mở lòng”.

Với hơn 3.000km duyên hải, Việt Nam được ví như xứ sở gối-đầu-lên-bờ-sóng! Vị trí địa lý phóng khoáng ấy đã dấy lên phong trào vượt biên những năm sau cột mốc 1975. Sự kiện ấy vẫn được nhìn qua lăng kính tích cực: “Bên bờ sóng ơi à những phận người cao thấp nhấp nhô/ Vẫy cánh tự do đi tìm hạnh phúc”. Còn lại những thần dân của biển: “… những ngọn cỏ lông công con cáy mẹ còng” đã gắn bó qua “một phần ba thế kỷ bình yên” với “cát đã vàng hơn, mây đã xanh hơn ngày trước”. Những mảng màu tươi sáng ấy đã được đánh đổi bằng “Linh ứng Hoàng Sa Trường Sa xương máu Việt nhuộm hồng”. Để mỗi tháng hai “mộ gió Lý Sơn vẫn lấp lóa hoa đăng ấm áp lễ Khao lề thế lính”!

Bài thơ đánh động nỗi thắc thỏm của những “hậu duệ chánh tông dòng giống Tiên Rồng… của em của anh… của 90 triệu trái tim hòa chung nhịp với biển trời sông núi”. Chôn lấp nỗi đời riêng ,“công dân Nguyễn Ngọc Hưng” vẫn đau đáu tinh thần dân tộc: “Dẫu cây một góc rừng vẫn mênh mông nỗi biển/ Một chớp bể mấy mưa nguồn nghẹn điếng”. (Câu thơ được cách điệu từ thành ngữ “Chớp bể mưa nguồn” nhằm tiếp thêm hào khí cho tinh thần ấy!)

Trước nguy cơ mất còn một phần lãnh thổ, tuy mang tâm thế hiệu triệu, bài thơ vẫn giữ mạch thi tứ cương lĩnh mà nhu hòa!

Từ “chiến tranh” chỉ xuất hiện một lần cũng vì…” bởi yêu lắm hòa bình…”. Và “Dàn quân nhạc quân ca” đứng sau “câu dân ca nghìn tuổi…”!

Với tiêu chí “… rộng lượng bao dung hội nhập chan hòa dâng hiến”, khí-quyển- thơ của Chưa Bao Giờ Xa Biển khoáng đãng, “đẫm hương vị trùng khơi”!

Chiến tranh đã yên vị trong quá khứ. Gắng giữ lấy bầu trời xanh cho Những Cánh Chim Câu!

Bà Rịa-Vũng Tàu 06.06.2015

Gắng giữ trời xanh cho bồ câu trắng – Nguyên Đạo.

Chưa Bao Giờ Xa Biển

Dẫu bây giờ không ngắm được biển khơi trong đời thực
Đã ngấm trong anh chất muối mặn muôn đời
Cả khi thức lúc lơ mơ và cả khi say ngủ
Sóng vẫn dạt dào ru vỗ đầy vơi

Nhỏ bé mỏng manh con người giống như một thứ đồ chơi
Trước mênh mông biển ậm ào bão giông sóng gió
Đi tận cô đơn để suy tư cùng mắt nâu buồm đỏ
Đường ra đảo thênh thang lẽ nào không có lối vô bờ

Giữa rừng thông tin đen trắng ngược xuôi phong phú đến đáng ngờ
Không có chân thì dậm đầu xuống non sông mà bước
Đảo không vững đất liền yên sao được
Mắt ba miền một hướng vọng Trường Sa

Chưa một lần sông Mã vẫn dô ta
Chưa Bắc Ninh mớ bảy mớ ba vẫn dập dìu í a quan họ
Chưa Huế vẫn mái đẩy mái nhì khua trăng vẫy gió
Chưa Cửu Long vẫn khớp ngựa ô vô sáu câu vọng cổ ngọt lừ

Tột đỉnh thông minh tột đỉnh nhân từ
Là quốc bảo bốn ngàn năm tổ tiên ta truyền lại
Không đánh mà lui không lắm miệng chua ngoa mà sắc sảo vạch ra chính tà phải trái
Chẳng quân lũ nào không khiếp hãi câu thơ thần vang dội Cáo Bình Ngô

Bên bờ sóng ơi à những phận người cao thấp nhấp nhô
Vẫy cánh tự do kiếm tìm hạnh phúc
Đất nước mỗi ngày một thắm tươi mỗi ngày một ít hơn tù ngục
Hàng loạt nấm phố mọc lên là chứng nhân của cởi trói mở lòng

Ơi những ngọn cỏ lông công con cáy mẹ còng
Biển vẫn cát trời vẫn mây nhưng cát đã vàng hơn mây đã xanh hơn ngày trước
Một phần ba thế kỷ bình yên đâu dễ gì có được
Khi bom vẫn nổ mỗi ngày trái đất sốt kinh niên

Chẳng cơn bão nào thổi tắt ngọn đèn dập hương khói thiêng liêng
Mỗi tháng hai mộ gió Lý Sơn vẫn lấp lóa hoa đăng ấm áp lễ Khao lề thế lính
Hải phận ký sử xanh đã rõ rành phân định
Linh ứng Hoàng Sa Trường Sa xương máu Việt nhuộm hồng

Không là chi cũng hậu duệ chính tông dòng giống Tiên Rồng
Dẫu cây một góc rừng vẫn mênh mông nỗi biển
Một chớp bể mấy mưa nguồn nghẹn điếng
Bởi yêu lắm hòa bình nên chẳng ngại chiến tranh

Là tha thiết tiếng lòng của em của anh
Của 90 triệu trái tim hòa chung nhịp với biển trời sông núi
Bên bờ sóng đâu chỉ có câu dân ca nghìn tuổi
Dàn quân nhạc quân ca cùng cất lên bản giao hưởng oai hùng

Một khi yêu Tổ quốc đến tận cùng
Cả thân xác tâm hồn ta hóa biển
Biết rộng lượng bao dung biết hội nhập chan hòa dâng hiến
Mỗi tiếng mỗi lời đẫm hương vị trùng khơi!

(Trích Chùm thơ dự thi 48 – Đất và người Hải Phòng)

Chưa Bao Giờ Xa Biển – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *