logo

“GIẤC MƠ NGÀY MƯA LẠNH” – MỘT BÀI CA HAY TRONG MẢNG THƠ VỀ MẸ CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Trong những bài thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã viết, những bài thơ về Mẹ không ít. Có thể nói viết về Mẹ là đề tài chủ đạo, khơi nguồn cảm xúc đẹp nhất, chân thật nhất của hồn anh! Tôi chưa được đọc hết những bài thơ anh đã viết tặng Mẹ. Nhưng tôi cảm nhận, mỗi bài thơ ấy đều chở nặng tình yêu thương, nỗi nhớ mong khắc khoải, cả những lời tự trách, những kí ức bên mẹ hiền…

Tôi hình dung anh viết “Giấc mơ ngày mưa lạnh” trong một chiều nắng ấm, trên chiếc giường nhỏ anh nằm. Ngoài ô cửa sổ có những tia nắng sót lại của ngày.

“Hạt bầu hạt mướp treo giàn bếp
Khoai lăng khoai sọ vùi tro
Lúa ngô giờ cũng đã ấm bồ
Ngọn lửa trong lò lim dim ngủ”

Khổ thơ đầu có vẻ như yên bình, ấm no nơi làng quê. Nơi có những niềm vui đơn sơ mà quen thuộc bên giàn mướp, bên bếp tro, bồ thóc đầy và lửa lò ấm áp. Và trong yên lặng ấy, ta “lim dim”, mơ màng trong giấc mơ thơ ấu:

“Giấc mơ đưa tôi về túp lều tranh cũ
Mẹ lui cui nấu bữa cơm chiều
Khói rơm bay từng quặn đăm chiêu
Hằn vệt vệt lam buồn trong mắt”

Vẫn là giấc mơ quen về Mẹ đó thôi. Những ngày khó nhọc trong “túp lều tranh cũ”, mẹ nấu bữa cơm chiều lặng lẽ, giữa khói rơm rạ bay lên “từng quặn đăm chiêu” và những “vệt lam buồn trong mắt” mẹ. Những từ “lui cui”, “đăm chiêu”, “lam buồn” như dự cảm có điều không vui sẽ xảy đến.

Theo dòng nhớ, chiều ấy là chiều đông:

“U u gió mùa đông bắc
Ậm ào tiếng sóng biển xa
Cái lạnh cắt thị da
Chực chui vào cổ áo”

Những đông xưa thường rét “cắt thịt da”, áo không đủ ấm nên càng lạnh trong gió mùa, không phải mùa đông nay mỗi ấm. Và không chỉ là gió quất, còn có những cơn mưa kéo dài làm cho mọi vật đều bi thương, ảm đạm.

“Thương mấy cây dừa trước nay cao ngạo
Bây giờ gió đánh tả tơi
Những con mưa tối đất tối trời
Dìm ngập quê nghèo trong biển nước”

Miền Trung là chiếc eo nhỏ của đòn gánh hai đầu Nam Bắc, khí hậu vốn khắc nghiệt, nay gặp thêm thiên tai lũ lụt thì không đâu khổ hơn! Giữa gió mưa, rét mướt mẹ đứng ngồi không yên:

“Chốc chốc mẹ lại ra hè trước
Thăm chừng lụt đã lui chưa…

Tôi bỗng nhớ nhiều năm về trước, có một trận lũ lụt xảy ra ở miền Bắc. Mái tốc, mưa xối xả, nước tràn vào nhà, chẳng con chỗ nào khô. Cha mẹ tôi cũng ngóng ra ngoài trời thở dài như đứt từng khúc ruột. Nhưng trong cơn lũ lụt mùa đông ấy, mẹ anh chỉ có một mình chèo chống. Tôi hình dung mỗi lần bước ra hè, đôi chân trần găm chặt vào đất lạnh, gió như muốn giật tung vạt áo mỏng, nước cuốn theo tất cả cành khô, rơm rạ… Mẹ như càng mong manh, nhỏ bé, bất lực trước thiên tai ác nghiệt. Rồi sau cơn bão lũ còn lại gì cho con, cho cuộc sống phải tiếp tục sinh tồn? Và bao toan lo, chắt chiu lại oằn lên vai mẹ…

Từ hiện tại êm ấm, sung túc lại nhớ về những ngày tháng cơ hàn, chẳng phải là nghịch lí. Có bao nhiêu chuyện xảy ra của kiếp người khó mà đong đếm hết. Bởi niềm vui viết lên cát còn nỗi buồn khắc trên đỉnh núi cao, nên con người hay nhớ những chuyện buồn.

“Trái tim giẫy giụa trong lồng ngực
Tôi chạy hoài vẫn chưa thoát mùa đông”

Chẳng phải chỉ một mùa đông mưa lụt trắng trời đó thôi, mà có nhiều mùa đông triền miên như thế. Và bao mùa mẹ nhọc nhằn, âu lo, khắc khoải là bấy nhiêu lần trái tim con quặn thắt, đớn đau, “giẫy giụa” như muốn quên, muốn xoá nhoà những “ngày mưa lạnh” mà chẳng thể. Cho nên suốt đời con vẫn “chạy hoài vẫn chưa thoát mùa đông”. Mà dẫu thế nào, những đông xưa vẫn còn có mẹ. Giờ thì:

“Úa vàng một lá trầu không
Rụng xuống đêm mồ côi rét mướt”

Vẫn biết qui luật một đời người là “sinh – lão …”, nhưng có người từng nói “mất mẹ là mất tất cả”, chắc không sai đâu. Cho nên lúc nào con cũng khắc ghi những hình ảnh, kỉ niệm vui buồn “như trầm tích” về mẹ kính yêu. Và con khao khát biết bao:

“Thèm được như hạt bầu hạt mướp
Treo mình trên giàn bếp mẹ xưa!”

Vâng, “nỗi nhớ muôn đời vẫn thế”, luôn trở đi trở lại trong thơ anh. Nhớ đến dằn vặt bản thân, đến xé ruột xé lòng: “Nỗi nhớ mẹ mang cả thiên hà nước/ Lênh láng vui buồn trút xuống tim con” – như trong một bài thơ anh từng viết.

“Giấc mơ ngày mưa lạnh” là bài ca hay trong trường ca về Mẹ của anh!

(Hà Nội sớm nay mưa lạnh. Và em chợt nhớ ra vẫn chưa gửi cảm nhận về “Giấc mơ ngày mưa lạnh”… Nên em viết và gửi ngay đến anh nè!)

Hà Nội đêm 14.12.2016

“GIẤC MƠ NGÀY MƯA LẠNH” – MỘT BÀI CA HAY TRONG MẢNG THƠ VỀ MẸ CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – Hoàng Điệp.

GIẤC MƠ NGÀY MƯA LẠNH

Hạt bầu hạt mướp treo giàn bếp
Khoai lang khoai sọ vùi tro
Lúa ngô giờ cũng đã ấm bồ
Ngọn lửa trong lò lim dim ngủ…

Giấc mơ đưa tôi về túp lều tranh cũ
Mẹ lui cui nấu bữa cơm chiều
Khói rơm bay từng quặn đăm chiêu
Hằn vệt vệt lam buồn trong mắt

U u gió mùa đông bắc
Ậm ào tiếng sóng biển xa
Cái lạnh cắt thịt da
Chực chui vào cổ áo

Thương mấy cây dừa trước nay cao ngạo
Bây giờ gió đánh tả tơi
Những cơn mưa tối đất tối trời
Dìm ngập quê nghèo trong biển nước
Chốc chốc mẹ lại ra hè trước
Thăm chừng lụt đã lui chưa…

Lớp lớp vui buồn kỷ niệm xưa
Như trầm tích xếp dày ký ức
Trái tim giẫy giụa trong lồng ngực
Tôi chạy hoài vẫn chưa thoát mùa đông

Úa vàng một lá trầu không
Rụng xuống đêm mồ côi rét mướt
Thèm được như hạt bầu hạt mướp
Treo mình trên giàn bếp mẹ xưa!

GIẤC MƠ NGÀY MƯA LẠNH – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *