logo

“GIAO THỪA” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG: TIẾNG LỬA CƯỜI TỪ NHỮNG ĐÊM GIAO THỪA XA LẮC…

GIAO THỪA và một số bài thơ khác nữa tôi được anh Hưng chia sẻ đã gần hai tháng nhưng hôm nay mới có thời gian để đọc và để hiểu. GIAO THỪA
với tôi, giống như một tiếng gọi mẹ âm thầm đong đầy thương nhớ bật lên từ cõi lòng sâu thẳm của Nguyễn Ngọc Hưng, mỗi khi ngày Tết đến gần. Khi mà những nụ mai bắt đầu bung từng cánh hoa vàng rực rỡ báo xuân về thì cũng là lúc lòng đứa con côi cút dậy lên nỗi nhớ mẹ “bần thần”, da diết:

“Mỗi lần mai nở vàng sân
Lòng con lại nhớ bần thần, mẹ ơi!”

Tôi bị ám ảnh bởi sắc vẻ “bần thần” trong tiếng gọi mẹ của anh và tôi nghĩ đến một ngày nào đó mình cũng sẽ rơi vào trạng thái “bần thần” như thế. Bỗng dưng thấy sợ, thấy nghẹn thắt ở một nơi thật sâu trong tim mình. Nhưng như có lần tôi đã nói, dù thế nào, Nguyễn Ngọc Hưng cũng không bao giờ bị đánh đổ bởi số phận mình. Ngay giây phút “bần thần” ấy, anh gọi ra từ kí ức mình một không gian kỉ niệm thật gần gũi, thật ấm áp – không gian có mẹ để gạt đi nỗi cô đơn:

“Rí ra rí rắc lửa cười
Mẹ ngồi canh bếp Ba Mươi bên thềm
Lục sà lục sục thâu đêm
Nấu cho thật dẻo, thật mềm mới thôi
Tưởng như hàng chục năm rồi
Cái nồi bánh ấy còn sôi đến giờ…”

Tôi hình dung, có cậu bé Nguyễn Ngọc Hưng một thưở vẫn thường cố vượt qua cơn ngáp ngắn ngáp dài để cùng mẹ canh nồi bánh tét, bánh chưng vào những đêm Ba Mươi Tết. Sự lặp lại ấy quen thuộc đến mức thấm thía và chỉ cần chạm vào là mở tung ra thành âm thanh “rí ra rí rắc” của tiếng “lửa cười”, thành hình ảnh người mẹ quê cặm cụi “lục sà lục sục thâu đêm” để có lát bánh dẻo mềm trên bàn thờ tiên tổ và trên mâm cơm ngày Tết. Trong tâm thức của anh Hưng, không gian ấy chưa bao giờ là quá khứ, nó hiện diện nơi anh như một lẽ tự nhiên, nó nối dài hôm qua – hôm nay – những ngày sắp tới.

Tôi chưa bao giờ có những phút giây như thế bên mẹ nhưng với Giao thừa tôi đã bị cuốn vào thế giới cảm xúc ấy của anh Hưng và ngỡ như đó là thế giới của chính mình… Và, tôi cảm thấy lo một nỗi lo xa không rõ nét.

Trở về với thực tại bởi tiếng chuông báo giao thừa đã điểm, Nguyễn Ngọc Hưng vẫn “lơ mơ” trong không gian kỉ niệm của riêng anh, như một thói quen, anh “quờ tay” tìm mẹ rồi gọi mẹ nhưng anh không thể chạm vào mẹ được:

“Giao thừa chuông đổ, lơ mơ
Quờ tay gọi mẹ – mẹ mờ khói sương!”

Đấy là một thực tại mờ nhòa. Mẹ giờ đã là khói sương, đã là hư vô trong đời thực. Muốn chạm được vào mẹ chỉ còn có một cách là quay về với tiếng lửa cười “rí ra rí rắc” của những đêm giao thừa xa lắc xa lơ…

GIAO THỪA của Nguyễn Ngọc Hưng trong tôi lúc này là tiếng gọi “Mẹ ơi!”…

Quảng Ngãi, ngày 03.03.2015.

“GIAO THỪA” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG: TIẾNG LỬA CƯỜI TỪ NHỮNG ĐÊM GIAO THỪA XA LẮC… – Trần Thu Hà.

GIAO THỪA

Mỗi lần mai nở vàng sân
Lòng con lại nhớ bần thần, mẹ ơi!

Rí ra rí rắc lửa cười
Mẹ ngồi canh bếp Ba Mươi bên thềm
Lục sà lục sục thâu đêm
Nấu cho thật dẻo, thật mềm mới thôi
Tưởng như hàng chục năm rồi
Cái nồi bánh ấy còn sôi đến giờ…

Giao thừa chuông đổ, lơ mơ
Quờ tay gọi mẹ – mẹ mờ khói sương!

GIAO THỪA – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *