logo

GIỌT MỰC THẦM LOANG TÍM CẢ HỒN HOANG…

“Hùng ơi, Đâu đó trong ký ức khói sương có một giọt mực tím bám hoài trong tâm trí. Cũng đâu đó trong ký ức có chàng trai vụng dại vô tình đánh rơi giọt nhớ giọt thương… Không biết vì sao mình cứ nghĩ Nguyễn Mạnh Hùng với giọt mực tím ấy và NNH có một chút duyên gì đó. Thử đọc và ngẫm xem” (Nguyễn Ngọc Hưng).

Bài thơ này Hưng nói gởi riêng cho tôi. Cám ơn Hưng thật nhiều! Rõ ràng cái thằng tôi may mắn được nằm trong ý nghĩ thường trực của nhà thơ tài hoa nổi tiếng Nguyễn Ngọc Hưng. Âu cũng là niềm tự hào và hạnh phúc cho riêng mình.

Nhận và đọc bài thơ “Giọt mực vô tình” đã lâu, nhưng hình như tôi “cố tình quên” mà xếp cất bài thơ nhỏ dễ thương đó trong góc khuất của tâm hồn để dồn toàn tâm toàn trí cho ba cái chuyện đời thường khác. Cái thằng tôi thật tệ. Chắc trong suy nghĩ của Hưng: “Giọt mực vô tình” ơi, ta đã vô tình gởi mi nhầm người rồi!”

Hưng ơi! Hưng không vô tình gởi nhầm người đâu. Trong sâu thẳm tâm hồn ta màu tím là màu ta yêu thương và hoài niệm nhất. Mà đâu chỉ riêng gì ta. Bao nhiêu thi nhân mặc khách tài hoa tài tử cũng đã rút ruột tơ tằm để viết nên những nhạc phẩm, thi phẩm ngợi ca hay nỗi niềm về màu tím. (Không cần phải liệt kê, Hưng dư thừa biết những kiệt tác đó).

Trở lại với thi phẩm “GIỌT MỰC VÔ TÌNH”. Cảm xúc của chàng thư sinh Nguyễn Ngọc Hưng như là một lẽ của tự nhiên của tuổi học trò vừa biết thương thầm nhớ trộm:

“Rơi vô tình trên áo trắng em thơ
Giọt mực tím xoe tròn con mắt đỏ
Vậy đó
Kỉ niệm theo mình
Đi suốt trăm năm…”

Những em học sinh của thời đại bút bi, hay computer sẽ rất ngạc nhiên khi thầy giáo Hưng hoài niệm: Giọt mực vô tình rơi trên áo trắng em thơ. Các em và các cháu xì tin ơi, ngày xửa ngày xưa, thế hệ ông bà cha mẹ đi học, một tay ôm tập vở, một tay tòng teng lọ mực. Đố có ai dám bảo rằng: tôi chưa một lần mực giây ra áo. Ta người được thi sĩ Ngọc Hưng tặng thơ thì cuộc đời đi học mực nhuộm như ma lem vậy. Giọt mực rơi vô tình trên áo trắng em thơ không phải là màu mực nào khác đó là MỰC TÍM. Thần thái của bài thơ, kênh cảm xúc của bài thơ là bắt đầu từ câu thơ:

“Giọt mực tím xoe tròn con mắt nhỏ”

Câu thơ rất giàu hình ảnh về tả thực nhưng bằng thủ pháp của nghệ thuật nhân hóa thì lại rất hàm ẩn hàm ý: gã trai “xoe tròn con mắt nhỏ”- gã ngạc nhiên ư? Thẫn thờ ư ? Hay gã khóc thương cho màu áo trắng tinh khôi, thế nào cũng bị mẹ mắng khi tan học về. Chỉ có thế thôi:

“Vậy đó
Kỉ niệm theo mình
Đi suốt trăm năm…”

Áo trắng ơi! Em thật hạnh phúc chỉ một giọt mực tím vô tình rơi trên áo em mà có người thương nhớ thẫn thờ coi đó như một kỉ niệm “đi suốt trăm năm”. Giọt mực tím kia chỉ là cái cớ. Áo trắng em, hình dáng em sau buổi tan trường mới đúng là “kỉ niệm” theo suốt cuộc đời chàng si tình “yêu người như lá đổ chiều đông”.

Bởi thế khi đã sang tuổi ngũ tuần rồi mà gã học trò ngày xưa không sao lí giải nổi:

“Lạ lùng chưa
Cứ mỗi độ trăng rằm
Lòng lại thao thức niềm nhung nhớ tím
Thơ áo trắng em bây giờ kiều diễm
Có còn thơm mùi mực thưở vô tình?”

Ẩn số của “giọt mực vô tình” được giải mã ở những câu thơ đó. Hưng không thể lí giải được sự “lạ lùng” của chính trong tâm hồn của mình:

“Cứ mỗi độ trăng rằm
Lòng lại thao thức niềm nhung nhớ tím”

Hưng băn khoăn kệ Hưng. Ai bảo đa cảm đa sầu làm chi để phải đa đoan đến độ “thao thức”. Nhưng mình khóai cái cụm từ: “NIỀM NHUNG NHỚ TÍM”. Hưng phải nhớ đây là sự sáng tạo thăng hoa ngôn từ của mình. Biết đâu có kẻ lại ăn cắp cái cụm từ “niềm nhung nhớ tím” của Hưng cho là của mình thì sao? Mình cũng như Hưng “nhớ tím” ngày xa xưa lắm Hưng ơi. Áo trắng ngày xưa sao mà hững hờ sao mà đoan trang làm ngất ngây bao tâm hồn thơ dại tuổi hoa niên. Chẳng thế mà Hưng thảng thốt:

“Thơ áo trắng em bây giờ kiều diễm
Có còn thơm mùi mực thưở vô tình?”

Hưng hỏi ai? Hay hỏi ta? Ta biết hỏi ai? Hưng ơi, áo trắng bây chừ vẫn đẹp vẫn gợi cảm như áo trắng ngày xưa. Nhưng áo trắng bây chừ: không còn thơm mùi mực thưở vô tình. Đừng thao thức băn khoăn nữa nghe Hưng. Cũng xin Hưng đừng cứ mãi tự tình:

“Lạ lùng chưa
Qua chìm nổi lênh đênh
Có lắm lúc tưởng mình quên lại nhớ
Giọt mực tím như là con mắt mở
Dù tâm tư ai đã khép
Lâu rồi”

Đúng là mộng hồn của người thi sĩ (Bâng khuâng đỉnh Giáp non Thần/ Còn ngờ giấc mộng đêm xuân mơ màng – Nguyễn du). Biết bao giờ “giọt mực tím” mê hồn kia làm cho tâm tư thi sĩ ngọc Hưng khép lại.
Đã đến lúc Hưng phải viết lời kết cho bài thơ và cho chính lòng mình:
“Giọt mực vô tình
Giọt mực mồ côi
Đời em đã bao lần thay áo trắng
Ta không trách
Chỉ rưng buồn im lặng
Giọt mực thầm loang tím cả hồn hoang”

Lại bằng thủ pháp nghệ thuật nhân hóa rất tinh tế, sắc sảo, Hưng trách “Giọt mực vô tình”; Hưng thương “Giọt mực mồ côi”; rồi tự hỏi với chính lòng mình “Đời em đã bao lần thay áo trắng”. Cuối cùng Hưng tự ru nỗi niềm cảm xúc của mình:

“Ta không trách
Chỉ rưng buồn im lặng
Giọt mực thầm loang tím cả hồn hoang…”

Cái câu: Giọt mực thầm loang tím cả hồn hoang – đây là câu kết cho cả nội dung ý tưởng của bài thơ mà thi sĩ Ngọc Hưng muốn chuyển tải cho tất cả những người yêu mến bài thơ GIỌT MỰC VÔ TÌNH. Câu thơ đó ta coi như là tuyệt bút trong sáng tạo ngôn ngữ thi ca – không dễ gì ai cũng viết được. Khâm phục Hưng! Tâm phục Hưng!

Vĩ thanh: Hưng ơi nhân vật trữ tình trong bài thơ GIỌT MỰC VÔ TÌNH chắc tuổi mới 13 thôi Hưng nhỉ. Cái tuổi đó đẹp lắm Hưng ơi! Đọc thơ của Hưng tự nhiên nhớ đến bài thơ TUỔI MƯỜI BA – một bài thơ tình của nhà thơ tình nổi tiếng Nguyên Sa. Chợt liên tưởng đến những câu thơ trong bài thơ đó:

“Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
Tôi thay mực cho vừa lòng áo tím”

Đúng là những tâm hồn lớn luôn luôn đồng điệu và gặp nhau!

Xứ Quảng những ngày đầu tháng 6 -2013

GIỌT MỰC THẦM LOANG TÍM CẢ HỒN HOANG… – NGUYỄN MẠNH HÙNG.

GIỌT MỰC VÔ TÌNH

Rơi vô tình trên áo trắng em thơ
Giọt mực tím xoe tròn con mắt nhỏ
Em không khóc nhưng ta buồn
Vậy đó
Kỷ niệm theo mình
Đi suốt trăm năm…

Lạ lùng chưa
Cứ mỗi độ trăng rằm
Lòng lại thức bao niềm nhưng nhớ tím
Thơ áo trắng em bây giờ kiều diễm
Có còn thơm mùi mực thuở vô tình?

Lạ lùng chưa
Qua chìm nổi lênh đênh
Có lắm lúc tưởng mình quên lại nhớ
Giọt mực tím như là con mắt mở
Dù tâm tư ai đã khép
Lâu rồi.

Giọt mực vô tình
Giọt mực mồ côi
Đời em đã bao lần thay áo trắng
Ta không trách
Chỉ rưng buồn im lặng
Giọt mực thầm loang tím cả hồn hoang…

(Thơ gửi riêng Hùng và…)

GIỌT MỰC VÔ TÌNH – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *