logo

“HÀ NỘI MỘT CHIỀU THU” – Một khúc nhạc êm đềm, một bài thơ sâu lắng

Đêm đã về khuya, giữa không gian im ắng, trước khi chìm vào giấc ngủ, bất chợt tôi như tỉnh hẳn khi nghe chương trình Tiếng Thơ của Đài Tiếng nói Việt Nam chào mừng đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội. Trong chương trình có bài thơ “Hà Nội một chiều thu” của tác giả Nguyễn Ngọc Hưng với lời giới thiệu rất trân trọng, và tôi đã bật máy ghi âm ghi lại:

“Ở quê hương Quảng Ngãi nơi xa, nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng gửi tới Tiếng Thơ những tâm tình yêu mến thiết tha trong hình dung và cảm nhận thật gần gũi về gương mặt thủ đô hôm nay, giọng thơ dịu nhẹ, man mác khá phù hợp với tâm trạng bâng khuâng, nhung nhớ một mùa thu Hà Nội…”.

Thế là ở một nơi cách Hà Nội gần nghìn cây số, một nhà nhơ của quê hương núi Ấn – sông Trà đã góp giọng cùng nhiều tao nhân mặc khách đất Hà thành để mừng thủ đô nghìn năm tuổi. Những câu thơ 6 chữ thật mượt mà, đằm thắm như một lời tâm tình tha thiết:

“Đường hoa sữa giăng mây trắng
Đưa người ngơ ngác vào thu
Chầm – chậm – cây, chầm – chậm – phố
Đó đây lãng đãng sương mù”

Hà Nội hiện lên thật dịu nhẹ trong sương mù lãng đãng, với hương hoa sữa như thực như mơ. Một Hà Nội với những hàng cây xanh ngút ngát và những dãy phố dài mái ngói thâm nâu, ta bước đi như đi trong huyễn mộng. Ở đó có “sen cuối hạ”, có hồ Tây mơ màng “tóc liễu” rũ, có “nắng vàng lả tả” và có cả “mưa lá sấu khô”. “Thi trung hữu họa”, những câu thơ tài hoa của Nguyễn Ngọc Hưng đã vẽ nên bức tranh thủy mặc với những nét chấm phá thật gợi, thật có hồn:

“Lặng nhìn mái ngói nhấp nhô
Nghe vó thời gian khấp khểnh
Khoảnh khắc ngày đi đêm đến
Bừng lên khúc nhạc sâm cầm”

“Mái ngói nhấp nhô/ thời gian khấp khểnh”. Trên mặt phẳng không gian Hà nội tưởng chừng như yên ả, song những từ “nhấp nhô”, “khấp khểnh” trong hai câu thơ chính là giai điệu dạo đầu của “khúc nhạc sâm cầm” vang lên trong nỗi nhớ.

Hà Nội bây giờ với những ngôi nhà cao tầng, với những con đường người xe hối hả trong nhịp sống bận rộn, bon chen giữa đời thường cơm áo. Nhưng cũng vẫn còn đó một Hà Nội cổ kính, rêu phong như trong tranh của họa sỹ Bùi Xuân Phái, như trong nhạc của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn… Tôi đã từng uống nước chè, ăn kẹo lạc ở một góc phố nhỏ và tôi cảm nhận được những dòng thơ đong đầy nỗi nhớ của Nguyễn Ngọc Hưng:

“Một mình một cuộc loanh quanh
Lối xưa mấy vòng xuôi ngược
Em như vầng trăng đáy nước
Tìm đâu cho thấy bây giờ?”

Em – người thiếu nữ năm xưa với tà áo dài tha thướt, tóc thề bay trong heo may Hà Nội như vầng trăng chìm trong đáy hồ, để Hà Nội trong tôi, tôi trong Hà Nội cô đơn, nhớ tiếc…

Trong đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng có thêm “Hà Nội một chiều thu” – một bài thơ như khúc nhạc êm đềm, một bài thơ lắng sâu trong tâm thức của một người yêu Hà Nội bằng một chiều kích mênh mang của không gian và thời gian nhung nhớ!

10.10.2010

(Trích từ tập thơ “BÀI CA CON DẾ LỬA” của Nguyễn Ngọc Hưng)

“HÀ NỘI MỘT CHIỀU THU” – Một khúc nhạc êm đềm, một bài thơ sâu lắng – Trầm Thụy Du.

HÀ NỘI MỘT CHIỀU THU

Đường hoa sữa giăng mây trắng
Đưa người ngơ ngác vào thu
Chầm- chậm- cây, chầm- chậm- phố
Đó đây lãng đãng sương mù.

Thoang thoảng mùi sen cuối hạ
Còn vương tóc liễu Tây hồ
Nhớ ai nắng vàng lả tả
Lặn vào mưa lá sấu khô.

Lặng nhìn mái ngói nhấp nhô
Nghe vó thời gian khấp khểnh
Khoảnh khắc ngày đi- đêm đến
Bừng lên khúc nhạc sâm cầm.

Rưng rưng như tiếng gọi thầm
Tím chiều khói hương Trấn Quốc
Một góc vườn hoa thân thuộc
Bao lời thủ thỉ còn xanh…

Một mình một cuộc loanh quanh
Lối xưa mấy vòng xuôi ngược
Em như vầng trăng đáy nước
Tìm đâu cho thấy bây giờ ?

28.08.2009

HÀ NỘI MỘT CHIỀU THU – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *