logo

“HÁT” CÙNG “SON NET CUỐI MÙA ĐÔNG” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

Anh chàng thi sĩ Lộc Vừng Tứ Qúy Thăng Hoa – Nguyễn Ngọc Hưng – cho đăng đàn bài thơ có tựa đề rất gợi và rất bắt mắt người đọc, bởi vì cái tựa nghe tây quá: SON NET CUỐI MÙA ĐÔNG. Thấy là lạ và hay hay, Người Xứ Quảng bấm chuột tò mò xem nó nét nít như thế nào mà cái thằng bạn thơ này bạo gan, bạo tim gởi đến người đọc gần xa. Mới đọc lướt qua thấy hay thiệt chứ không phải hay vừa vừa. Bởi thế Người xứ Quảng giới thiệu bài thơ của hắn cho mọi người cùng thưởng thức với lời bình cây nhà lá vườn. Đừng chê nhé!

Chắc ai yêu thơ ca đều biết thơ Son net là thể thơ 14 câu có vần với nhau theo kiểu cách xác định nào đó. Ông tổ của thể thơ Sonnet không ai khác là William Shakespeare (tác giả của vở bi kịch nổi tiếng Rô-mê-ô và Giu-li-ét).

Vậy bài thơ SON NÉT CUỐI MÙA ĐÔNG của anh chàng này có đúng 14 câu có vần theo kiểu cách xác định nào đó không? Đúng. Chuẩn. Hình thức bài thơ miễn bàn. Nếu kẻ nào đó bắt bẻ phải thế này phải thế nọ. Kệ. Ta thưởng lãm nội dung của bài thơ thôi.

Khổ thơ đầu Lộc Vừng Tứ Qúy muốn trải lòng với một nhân vật trữ tình nào đó:

“Gió bấc không đo lòng quân tử
Mưa phùng sao thấu dạ nữ nhân
Cần một người thôi người không đến
Ối a người đến lại không cần”.

4 câu thơ hơi siêu thực và trừu tượng quá mi ơi! Ta hiểu có một người viễn khách đến thăm mi vào một ngày “mưa phùn gió bấc”. Người “quân tử” đó lại là một “nữ nhân”. Người đó mang đến cho mi biết bao cảm xúc nỗi niềm; người đó làm cho mi thấy cuộc đời này thật đáng yêu và đáng để sống. Bây chừ người đó lại về nơi phương trời xa thẳm làm cho tâm hồn mi thương nhớ bồi hồi. Bởi vậy mi mới thảng thốt như trách móc như dỗi hờn:

“Cần một người thôi người không đến
Ối a người đến lại không cần”

Lộc Vừng Tứ Qúy Thăng Hoa nhõng nhẽo và dỗi hờn thật. Không tin, đọc và hiểu cái từ “Ấy ơi” nghe dễ thương quá ta! Không biết VTNM bên kia nửa bán cầu có nghe tiếng lòng của người trai bên ni nửa bán cầu. Chắc có lẽ nghe. Thần giao cách cảm mà. Bao nhiêu năm nằm trong góc thư phòng, chỉ làm bạn với gió trăng sao; với NÀNG THƠ thế mà Lộc Vừng Tứ Qúy vẫn tọa độ chính xác về múi giờ: “bên ấy bây giờ ấm”. Đúng. Bên ta đang mùa đông giá lạnh thì trời đất Tây Úc đang là những ngày hè chói chang:

“Ấy ơi, bên ấy đang vào hạ
Rộn ràng hoa nhiệt đới nở bung”

Bên đó nắng ấm thì:

“Lặng lẽ rét về bên đây úa
Tàn đêm rơi chiếc lá cuối cùng”

Lộc Vừng tứ Qúy Thăng Hoa ơi! Thiệt tội cho mi khi mỗi mùa đông về. Biết mi lạnh lắm. Mi không chỉ lạnh về thể xác, lạnh tâm hồn mà mi: “Đâu biết bên đây lạnh nửa đầu”. Người Xứ Quảng suy diễn ra là đêm đêm mi nằm nghiêng nghiêng áp đầu như vào trong miền sâu thẳm của không gian để nghe tiếng sóng biển nơi trời tây; để thương để nhớ “Ấy ơi” thì phải. Bởi thế mới nên “lạnh nửa đầu”. Bao tháng ngày mi nằm co quắp nhưng trí tuệ mi trác việt hơn người. Mi đã viết những câu thơ SON NET lạnh tê người:

“Có người ngớ ngẩn vo niềm nhớ
Lăn trái tim mình xuống biển sâu”

Xin ngã mũ kính chào nhà ảo thuật từ ngữ của thơ ca. Lộc Vừng Tứ Qúy Thăng Hoa đúng là thăng hoa về cái đẹp cho thơ. Dễ gì ai làm được như mi.

Hai câu thơ cuối cùng:

“Sẽ còn những mùa đông khác nữa
Ai ngồi đan nắng tặng ai không?”

Hình như nỗi lòng này không chỉ của riêng Lộc Vừng Tứ Qúy Thăng Hoa bạn ta mà cho ta, cho biết bao nhiêu người trên thế gian này khi mỗi mùa đông về. Nếu không có mùa đông thì làm sao Chế Lan Viên viết được câu thơ “anh bỗng nhớ em như đông về nhớ rét”; nhạc sĩ Phú Quang làm nên nhạc phẩm nao lòng “Nỗi nhớ mùa đông” v.v và v.v…

Xét cho cùng cái tên thi sĩ Lộc Vừng Tứ Qúy Thăng Hoa không chỉ tài hoa mà còn dám viết bài thơ SON NET, điều không phải ai cũng có thể viết được. Người Xứ Quảng thì… còn lâu em nhé.

Hắn còn đào hoa nữa, có người đẹp từ tận trời Tây tìm về tiếp cho nguồn năng lượng dạt dào. Người xứ Quảng chỉ có mà mơ.

Mi tài và đào hoa quá Lộc Vừng Tứ Qúy Thăng Hoa ơi! Ghét mi vì mi hơn tau. Nhưng bái phục mi. Bái phục!

Một ngày nắng ấm tháng Chạp 2013.

“HÁT” CÙNG “SON NET CUỐI MÙA ĐÔNG” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG – Nguyễn Mạnh Hùng.

SONNET CUỐI MÙA ĐÔNG

(Thân tặng VTNM – Tây Úc)

Gió bấc không đo lòng quân tử
Mưa phùn sao thấu dạ nữ nhân
Cần mỗi một thôi người không đến
Ối a người đến lại không cần.

Ấy ơi, bên ấy bây giờ ấm
Đâu biết bên đây lạnh nửa đầu
Có người ngớ ngẩn vo niềm nhớ
Lăn trái tim mình xuống biển sâu.

Ấy ơi, bên ấy đang vào hạ
Rộn ràng hoa nhiệt đới nở bung
Lặng lẽ rét về bên đây úa
Tàn đêm rơi chiếc lá cuối cùng…

Sẽ còn những mùa đông khác nữa
Ai ngồi đan nắng tặng ai không?

SONNET CUỐI MÙA ĐÔNG – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *