logo

Hãy để Mẹ yên giấc ngàn thu với nỗi buồn, nỗi đau của riêng Mẹ!

Khi đưa ngón tay gõ bàn phím để bình luận bài thơ này ngón tay tôi cứ tê buốt và trái tim tôi cứ quặn thắt. Tôi không thể bình luận gì nhiều vì văn bản bài thơ đã nói quá đủ đầy.

Tôi chỉ muốn đặt vào đây không riêng với nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng tác giả của bài thơ RU MẸ mà cho tất cả chúng ta và cho cả bản thân mình một câu hỏi: Có nên lấy lời ru người mẹ não nùng ai oán này để gửi cho mẹ và cho cả thế giới âm hồn một thông điệp về nỗi đau của đất nước hiện tại? Liệu như vậy có độc ác quá không?

Xin ngàn lần đừng làm những âm hồn đã chịu đựng bao giông bão, bao tao loạn, ăn đói mặc rét suốt đời thờ chồng nuôi con, thờ mẹ, kính cha của người phụ nữ phải chết thảm thê thêm một lần nữa – Những người phụ nữ của một đất nước chìm ngập trong chiến tranh chống ngoại xâm “khi thiếu súng và khi thì thiếu gạo” (CLV) chỉ đánh ngoại xâm bằng giáo mác, bằng gậy tầm vông. Với cuộc chiến tranh nội chiến huynh đệ tương tàn thì giết nhau bằng đủ các loại vũ khí hiện đại của ngoại bang, chỉ máu xương là của chính mình. Bao nhiêu con người đã ngã xuống trong chiến tranh. Bao nhiêu người đã chết oan nghiệt trong CCRĐ và trong các cuộc thanh trừng. Khi đã đến thế kỷ 21 rồi – thế kỷ hiện đại – mà ở đất nước này “Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…” (TTL) và cả một dân tộc vẫn không biết rồi sẽ đi đâu về đâu???

Liệu lời ru này có động đến mười phương ba cõi để làm đau thêm cả một thế giới âm hồn???

Liệu mẹ nghe được lời ru của anh Ngọc Hưng, hỡi mẹ có an lòng vì đứa con của mẹ không chỉ phải chịu đựng nỗi đau thể xác giờ lại chồng chất thêm bao nỗi đau của tâm hồn?

Hãy để mẹ yên giấc ngàn thu với nỗi buồn, nỗi đau của riêng mẹ. Đừng bắt mẹ phải gánh thêm nỗi buồn đau của đất nước. Hãy để nỗi buồn đau này trên đôi vai của chúng ta – Một thế hệ mà “Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…” (TTL) phải biết gánh trả.

Xin thứ lỗi cho tôi và đừng cho tôi phản biện bài RU MẸ của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng. Ở đây tôi không bình luận mà chỉ nói lên cảm nhận của mình sau khi đọc bài thơ vì bài thơ đã thực sự làm rớm máu tim tôi ./.

Bắc Ninh những ngày buồn trong tiết Vu Lan 2016.
______________
• Những câu trong ngoặc là trích thơ của Chế Lan Viên và Trần Thị Lam.

Hãy để Mẹ yên giấc ngàn thu với nỗi buồn, nỗi đau của riêng Mẹ! – Nguyễn Xuân Dương.

RU MẸ

À ơi, Mẹ ngủ cho lành
Ngoài kia đảo lộn ngũ hành lung tung
Ma dìm Phật gian giết trung
Người tử tế bị chê khùng giễu điên

Ơi à, Mẹ ngủ cho yên
Ngoài kia lớn sóng lớn thuyền bão giông
Lao nhao chuột cống chuột đồng
Ngấm ngầm mọt đục mối xông dư đồ

Sa cơ quân tử xuống mồ
Được thời ti tiện đổ xô lên trời
Trí tài hoa rụng sao rơi
Cầm hương nhân đức ạ ời con ru

Chuông chùa lạc giọng công phu
Trơ trơ mắt điếc phập phù tai ngơ
Mẹ ơi, lục dại bát khờ
Ai còn quan thiết ầu ơ ví dầu

Thương trời cao nhớ biển sâu
Quả cau quên bửa lá trầu quên têm
À ơi, máu chảy ruột mềm
Chưa tròn giấc Mẹ ru đêm ru ngày!

10.05.2015
(Ngày Hiền Mẫu – Chủ Nhật thứ nhì của tháng 5 hằng năm)

RU MẸ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *