logo

“Huyền thoại lá” của Nguyễn Ngọc Hưng: Chốn xưa còn đợi bước ai về

“Như những chiếc lá chơi trò cút bắt
Để mùa thu ngơ ngác gió đi tìm”

Hai câu thơ đầu tiên nhẹ nhàng và đầy chất thơ, gợi nhớ và dẫn dụ ta về một miền trong veo trong vắt của tuổi thần tiên. Những tưởng tác giả sẽ kể cho ta nghe một chuyện cổ tích có kết thúc có hậu…

Nhưng, không… Bài thơ tình này… Bi kịch và thanh cao như… “chuyện một tình yêu anh họa sĩ, gửi trong tranh vẽ những vui buồn, và anh thầm yêu nàng ca sĩ, cô gái rất yêu bông hoa hồng…”

Trong tình yêu, thi sĩ cứ hay tự nhận mình ngây thơ, thật thà, nhiều e ngại, “chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì”…

“Em tinh nghịch trốn vào xanh cổ tích
Thiệt thà tôi úa rụng cành tim…”

Câu thơ như một dạ khúc buồn, gợi lên một điều gì đó chênh vênh.

Tâm trạng khi yêu của thi nhân có hy vọng, e ngại và có cả âu lo…

“Rồi bỗng một chiều có một cánh chim
Bất chợt bay qua, hồn nhiên nhặt lấy”

Ơi những “bất chợt”, những “hồn nhiên” sao ta không thấy đáng yêu mà quá đỗi lạnh lùng. Câu thơ nhẹ tênh mà trĩu nặng vô cùng!

Chia ly nào không mang theo ít nhiều mất mát, làm người ở lại thì có bao giờ vui:

“Chiếc lá cũ thêm một lần run rẩy
Vàng khổ đau cho hạnh phúc xanh chồi?!…”

Lúc mới yêu, nhớ thương thiêu đốt trái tim thì làm bộ lạnh lùng, bình thường; Lúc chia ly lại… “thêm một lần run rẩy”. Đã bao lần, ” thêm một lần” nữa thì có sao đâu? Nhưng có nỗi đau nào giống nỗi đau nào, “lần run rẩy” này có lẽ mãnh liệt quá nên nhà thơ vô tình hay cố ý dùng dấu “?!…” – một dấu hỏi, một dấu than và ba dấu lửng vừa xô đẩy vừa cộng hưởng với nhau tạo bên cơn đau bình phương, cơn đau tam thừa, cơn đau vô cùng tận.

Như bao người đàn ông chân thành và trong sáng trong tình yêu, thi sĩ tự nguyện chọn cho mình “vàng khổ đau” để người yêu được “hạnh phúc xanh chồi”. Nhưng điều cầu ước thấm đẫm tinh thần hy sinh thánh thiện ấy liệu có thành hiện thực? Ta nghe trong câu thơ xuất thần này bao nỗi niềm trăn trở, băn khoăn, day dứt đến nhói lòng. Như trăm nghìn héo úa, tàn phai đang chạy ùa tới phủ vây, vùi lấp kẻ thất tình…

“Tôi không còn giống đồng loại quanh tôi
Đường trở lại ngày xưa giờ xa ngái”

Câu thơ buồn, cô đơn, tuyệt vọng quá! Bao giờ cho đến ngày xưa? Bao giờ được trở lại mùa thu trước? Chế Lan Viên từng đơn độc trách hờn: “Đường về thu trước, xa, xa lắm/ Mà kẻ đi về chỉ một tôi”. Ở đây, giữa hai dòng thơ, hình như Nguyễn Ngọc Hưng không chỉ thể hiện sự bất lực trước thời gian và cuộc tình một đi không trở lại mà còn nói đến nỗi đau thân phận: Anh đã dừng lại ở tuổi 20 “trên 4 chân giường”, bị số phận “giam cầm chung thân” vì căn bệnh co rút toàn thân, trong khi bạn bè cùng trang lứa, những người cùng thời được tự do bay nhảy khắp bốn phương trời…

“Có tiếng chim nào cho lá tôi mặc khải
Cuộc tình xanh huyền thoại. Mấy thu rồi…”

Một tiếng lá rơi, một tiếng chim hót… Một tâm thức chìm vào trăm năm mặc khải, tự mặc khải thật mới là huyền bí như tình yêu.

Đức Phật ngày xưa ngồi dưới gốc bồ đề để tĩnh tâm giác ngộ và tìm ra chân lý cứu vớt chúng sinh đang chìm trong bể khổ tham sân si, già bệnh chết… Đã bao thu ai mòn mỏi ngóng chờ ai, ai ôm ấp ảo ảnh hay là một cuộc tình huyền thoại… Chốn xưa còn đợi bước em về…

(Bình bài thơ Huyền thoại lá của Nguyễn Ngọc Hưng)

“Huyền thoại lá” của Nguyễn Ngọc Hưng: Chốn xưa còn đợi bước ai về – Hư Không Công Tử.

Huyền thoại lá

Như những chiếc lá chơi trò cút bắt
Để mùa thu ngơ ngác gió đi tìm
Em tinh nghịch trốn vào xanh cổ tích
Thiệt thà tôi úa rụng cành tim…

Rồi bỗng một chiều có một cánh chim
Bất chợt bay qua, hồn nhiên nhặt lấy
Chiếc lá cũ thêm một lần run rẩy
Vàng khổ đau cho hạnh phúc xanh chồi?!…

Tôi không còn giống đồng loại quanh tôi
Đường trở lại ngày xưa giờ xa ngái
Có tiếng chim nào cho lá tôi mặc khải
Cuộc tình xanh huyền thoại. Mấy thu rồi…

(Bài thơ này là một trong số mười bài thơ của người tàn tật Việt Nam được tuyển chọn vào cuộc triển lãm quốc tế về thơ mang tựa đề “Một trái tim, một thế giới” do Đài Truyền hình NHK (Nhật Bản) thực hiện năm 2000.)

Huyền thoại lá – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *