logo

HUYỀN THOẠI TỪ MỘT CHIẾC LÁ KHÔ

Hôm nay, chúng ta thử ngồi lại để bàn bạc một kiểu bình thơ. Ví dụ: Chúng ta sẽ bình bài “Huyền thoại lá” (HTL) của Nguyễn Ngọc Hưng (NNH) ở trên. Sẽ có nhiều kiểu dáng bình thơ. Sau đây Lão Hạc chỉ xin đưa ra một trong những kiểu dáng đó.

Tiếng thơ thường là tiếng lòng của chính nhà thơ. Có thể nói “Huyền thoại lá” (HTL) chính là tiếng kêu đau thương của NNH về thân phận của chính mình. Đang là sinh viên tài hoa của khoa Ngữ văn (ĐH SP Quy Nhơn), vừa đỗ Thủ khoa thì bạo bệnh ập đến, NNH phải về sống với mẹ ở một xóm nhỏ heo hút thuộc miền trung du Quảng Ngãi, bỏ lại sau lưng biết bao nhiêu dự định vào cuộc đời và văn nghiệp, trong đó có cả chuyện tình cảm. Mới sinh ra, NNH đã không biết mặt ba – người tình của mẹ đã như “con đò… bứt dây đi” (*) khi biết cuộc tình lãng mạn đẹp đẽ nhưng quá đỗi mỏng manh không thể trụ được trong giông tố cuộc đời và đạn lửa chiến tranh. Chưa hết! NNH về với mẹ, cùng mẹ đi khắp chân trời góc bể để tìm thầy tìm thuốc chữa bệnh trong cảnh thiếu thốn, cô đơn. Khi đã lâm bước đường cùng, may mắn anh và mẹ anh đã được một bà bán hàng rong tốt bụng nhận về chăm sóc nuôi dưỡng. Được ít lâu sau thì mẹ cũng bị bạo bệnh và qua đời, để lại cho anh sự côi cút trong cảnh cùng cực: không nhà cửa, không tiền bạc, toàn thân co rút… NNH phải sống dựa vào tình cảm và sự giúp đỡ của bạn bè… và lòng yêu cuộc sống của chính mình! Cùng với nổ lực không ngừng của bản thân, NNH đã được một nhóm bạn thân xúm nhau nhen nhóm ngọn lửa yêu cuộc sống và tài năng thi ca để anh có thể sống được và sống bằng con đường sáng tác thơ văn.

Trở lại HTL, ta thấy bài thơ mang âm hưởng cổ kính. Tác giả rất kiệm lời, sự dụng mô-típ “lá khô” ” lá rụng” “xạc xào”… một cách rất nhuần nhuyễn. Với hình thức đảo ngữ trong thơ “thiệt thà tôi” để đối với “em tinh nghịch” ta đã thấy tác giả đã báo hiệu cho ta một điều gì đó chẳng lành xảy sắp ra! Em và tôi đã ở vị trí đảo nhau! Hình ảnh chiếc lá rụng ở khổ thơ đầu mang ý nghĩa trung tính: Đó là chiếc lá rụng của trò chơi tuổi thơ… thế nhưng câu thơ cuối của khổ thơ đầu đã báo hiệu một điều bất bình thường sắp xảy ra! Điều này người ta cũng thường gán cho cái linh tính dự báo những tai họa sắp tới của những người có tâm hồn nhạy cảm!

Khổ thơ thứ 2: Miêu tả chiếc lá đã lìa cành, lá run rẩy khi được một con chim nhặt về xây tổ ấm hạnh phúc! Màu vàng úa của chiếc lá lìa cành (trong trường hợp riêng mình của NNH là chiếc lá khổ đau!) của chiếc lá lại làm nên “hạnh phúc đâm chồi” của tổ chim! Đây mới thực là ý nghĩa nhân bản của bài thơ: Lá quên mình vì nỗi đau của chính mình để xây dựng hạnh phúc cho người khác!

Khổ thơ thứ 3: Ý đã quá rõ ràng. NNH – nhà thơ tàn tật – đã không còn giống đồng loại của mình! Cơn bạo bệnh đã cột chặt anh với cái giường, ngăn cản anh trở lại với cuộc đời thường. Tiếng chim như nhắc lại kỷ niệm yêu đương một thuở xa xưa!

Làm thơ không sợ thiếu đề tài. Chỉ sợ thiếu tài và thiếu tâm! Với một chiếc lá khô, NNH cũng đã làm nên một “Huyền Thoại Lá”!

__________________
(*) “Con đò đã bứt dây đi
Nước cuồn cuộn chảy… Ngóng gì mẹ ơi?”
(Mùa đông với mẹ – Nguyễn Ngọc Hưng)

(Trích từ tập thơ “BÀI CA CON DẾ LỬA” của Nguyễn Ngọc Hưng)

HUYỀN THOẠI TỪ MỘT CHIẾC LÁ KHÔ – Lão Hạc Cần Thơ.

HUYỀN THOẠI LÁ

Như những chiếc lá chơi trò cút bắt
Để mùa thu ngơ ngác gió đi tìm
Em tinh nghịch trốn vào xanh cổ tích
Thiệt thà tôi úa rụng cành tim.

Rồi có một chiều có một cánh chim
Bất chợt bay qua hồn nhiên nhặt lấy
Chiếc lá cũ thêm một lần run rẩy
Vàng khổ đau cho hạnh phúc đâm chồi!?

Tôi không còn giống đồng loại quanh tôi
Đường trở lại ngày xưa giờ xa ngái
Có tiếng chim nào cho lá tôi mặc khải
Cuộc tình xanh – huyền thoại. Mấy thu rồi…

HUYỀN THOẠI LÁ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *