logo

“KHÚC CA TRÊN CỎ”của Nguyễn Ngọc Hưng: MỘT TÁCH TRÀ GIỮA ĐÊM!

Tôi biết đến nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng một cách thật tình cờ, tình cờ đến không thể bình thường hơn, cái tình cờ ấy ban đầu mang hơi hướng của sự miễn cưỡng, chút coi thường, chút làm ngơ… chút vô tình của một con bé suốt ngày chỉ biết có gia đình, bạn bè, trường lớp, hàng cây… Một con bé vô tư và chẳng biết gì cả.

Năm ấy tôi học 11, tôi nhớ, hình như nhà trường có tổ chức mua tập thơ nào đấy để ủng hộ quĩ khuyến học chi chi đó, tôi cũng không rõ nữa, chỉ biết mỗi lớp mua 1 cuốn, và lớp tôi cũng vậy… Và tôi cũng chả mấy quan tâm!

Rồi thầy tặng cho cô lớp phó văn chương cuốn thơ ấy làm kỉ niệm, vì chẳng có ai thích hợp giữ nó hơn cô học trò nhỏ, cô học trò ấy là tôi. Miễn cưỡng cất vào cặp sách, miễn cưỡng đồng ý và… miễn cưỡng đọc “xem rốt cục là nó hay ở chỗ nào”.

Và rồi, một cách từ từ, bình thường như những gì giản đơn nhất, từng vần thơ dần dần dần len vào từng mạch nguồn của cảm xúc trong tôi.

Mộc mạc nhưng nhiều cảm xúc, ấy là tất cả những gì toát ra từ tập thơ của bác Nguyễn Ngọc Hưng!

Là một nhà thơ đang viết những dòng ấy!

Là một thi sĩ tài năng trong diễn đàn thơ ca của tỉnh nhà.

Rõ ràng là như thế, nhưng khi đọc lần lượt những dòng thơ ấy, sự xa lạ và ranh giới lại trở nên quá xa vời, với tôi, chẳng phải một thi sĩ… chỉ là một người bác, người ông đang nói chuyện vui đùa cùng con cháu. Một cảm giác gần gũi và thân quen, đâu đó là hình ảnh của cậu tôi vẫn thường ngồi bên ấm trà và nhâm nhi mấy câu thơ cổ…

Và “Khúc ca trên cỏ” như một tách trà nhiều dư vị giữa đêm!

Mở đầu bài thơ đã là một không gian nhiều sắc màu, nhưng lại không quá sặc sỡ, mà dịu dàng, bình dị và ngan ngát!

Cái “vàng phai diệp lục” ấy, xen lẫn cùng cái “mơn mởn lá xanh”, rồi “màu” trong veo của “lóng lánh mắt sương”, màu bình yên, an lành và thanh thoát.

Có lẽ là tả thực, một cánh đồng một buổi sớm mai khi bình minh khe khẽ chạm vào từng cọng cỏ xanh non, đánh thức những sương đêm còn biếng lười trong cuống lá, khuấy hương hoa lặng im như đợi chờ… đợi chờ được tỏa hương thơm phước lành đến cuộc đời này.

Hình ảnh “mắt sương” như một nốt rung trong bản nhạc thinh lặng sớm bình minh, cái tĩnh bị phá vỡ bởi chính cái dáng tròn tròn, dễ vỡ tan của những giọt sương béo mũm mĩm đang yên vị trên cỏ kia. Ta như hình dung thấy một con người đang thong dong rẽ từng vạt cỏ, rồi nhẹ nhàng từ tốn nghiêng người xuống và chăm chú ngắm những giọt sương nhỏ xinh này, ánh mắt người phản chiếu trong cái trong veo như thủy tinh kia, một cách vô tình đã mang đến một “đôi mắt” cho chúng, ấy có lẽ là xuất phát điểm của… “mắt sương” chăng?

Phá vỡ không gian yên lặng đó không chỉ dừng lại ở độ “rung” của trong hình ảnh mà còn là tiếng “cười trên cỏ”_ “lóng lánh mắt sương cười trên cỏ”_ câu thơ 7 chữ với 3 âm trắc 3 âm bằng liên tiếp nhau giống như nhịp tim sinh học của con người. 3 âm trắc tựa như chợt phát hiện ra điều gì lạ lắm, kì thú lắm nên reo lên vui mừng… Nhưng tiếp sau đó lại là 3 thanh bằng liên tiếp, diễn tả cái cung bậc cảm xúc ấy giờ đã chùng xuống, thăng bằng trở lại, tựa như một sự “hiểu ngầm” và vỡ lẽ, thích thú với cái khám phá mới lạ về điều kì thú ấy…

“A… Xem này, là mắt sương, là sương có mắt giống ta, mà không, “nó” mũm mĩm thế kia, béo tròn thế này, là mắt của trẻ thơ, của con nít, những thiên thần sơ sinh đây mà… và chúng đang cười, đang cười híp cả đôi mắt sương ấy, trong veo và tròn khiết”

Mát mẻ và dễ chịu, đẹp đẽ và thực đáng yêu!

Cái vàng diệp lục nhưng đã mang nét tàn phai, tưởng đâu sẽ mất dần theo năm, tháng nhưng lại được tiếp nối bởi những mơn mởn xanh, cái mơn mởn của tạo hóa, cái xanh non của sức sống, cái tròn đầy của nhựa xuân, và cả cái trong veo, thuần khiết của trẻ thơ, tất cả như những “bông hoa” nhiều sắc màu, nhiều tình yêu, thơm ngát hương cuộc đời này, như là bình yên, như là phước lành, như là chở che nhiều mới lạ… như là điều cứu vớt ta khỏi vòng vây của cuộc sống này…

“Bên những vàng phai diệp lục
Vẫn có nhiều mơn mởn lá xanh
Lóng lánh mắt sương cười trên cỏ
Mỗi bông hoa thơm một phước lành!

Không chỉ biết uống sương ăn lá
Dù thế thôi cũng đủ nhu cầu
Khao khát săn mùi hương lạ
Đêm ngày ngơ ngác dế hươ râu…

Riu riu đất hát hay trời hát
Sương đẫm trăng hòa điệp khúc xanh
Tơi tả một đời trăm hướng gió
Cỏ khâu mấy mũi cho lành?”

Có lẽ giờ đã là chiều tối rồi, khi bức rèm hoàng hôn đang dần buông rơi phía cuối chân trời, khi cả không gian tràn ngập những thanh âm “riu riu” của đất trời… “Riu riu đất hát hay trời hát”… Nếu như bạn đã từng sống ở nông thôn, thả người trong cái mát mẻ, sảng khoái của miền đồng cỏ nơi làng quê mộc mạc và yên bình kia. Nếu bạn cũng đã từng có một chặng tuổi thơ thả đôi chân đuối bắt trên những cánh đồng, tay lăm lăm cầm cái xẻng cái cuốc hay chai nước để bắt cho được những chú dế nhũi chui rúc trong đất, trong cỏ cây kia. Thì ắt hẳn, sẽ không mấy khó khăn để hình dung ra khung cảnh lúc bấy giờ, một không gian đầy ắp tiếng động… nói như thế nào nhỉ, giống như bạn đang được thưởng thực một bản hợp ca, một bản hợp ca của thiên nhiên của đất trời…

Có lẽ là gió mát lạnh, phả vào người, len lỏi vào tận sâu trong từng thớ thịt của ta… Chính từng làn gió này thổi qua những cọng cỏ xanh mơn mởn kia, hòa cùng tiếng dế kêu rỉ rả trong lòng đất, và hơn cả, chính ánh trăng như càng làm nổi bật cái không gian đó, để rồi nhà thơ chợt phân vân: “Riu Riu đất hát hay trời hát”, cái riu riu ấy có thể xuất phát từ thanh âm thực của tiếng dế nhưng cũng có thể là tiếng động được tạo ra bởi những cơn gió mát lành kia chăng? Là hợp ca, là giao hưởng, là đất trời, là hoàn toàn đắm mình trong thiên nhiên, cỏ cây.

Không chỉ là không gian, không chỉ là âm thanh, cũng không dừng lại ở việc tả ngoại cảnh… Tôi dường như còn thấy được cả hình ảnh nhà thơ cả trong cái rộng lớn của thiên nhiên ấy nữa… Có lẽ là thiển cận, có thể là ngộ nhận, cũng có thể tôi chưa đủ độ “chín” để có thể hiểu hết về những dòng thơ giản dị này, nhưng có khi nào… có khi nào, hình ảnh “đêm ngày ngơ ngác dế huơ râu” cũng chính là nhà thơ không nhỉ? Tôi không dám chắc tác giả tự ví mình là một chú “dế”, một chú dế chỉ biết “đêm ngày ngơ ngác huơ râu”, giống như là bất lực, là không cử động, không di chuyển, chỉ là lặng yên, lặng yên trong bản giao hưởng đồng quê này…

Cũng không phải tôi vô cớ mà có một sự liên tưởng hơi “bất kính” như thế khi nghĩ nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã “đánh đồng” mình như chú dế kia… Nếu bạn đã biết hoàn cảnh của nhà thơ, hẳn có lẽ, cả bạn cũng nghĩ như tôi vậy?

Loài dế duy trì sự sống bằng cách “uống sương ăn lá”, chỉ cần như vậy là đủ, vẫn sống tốt sống khỏe, mà có khi sống còn lâu nữa ấy chứ, giống như nhà thơ vậy, hiểu một cách đơn giản là thế này, ngày qua ngày, một vòng tuần hoàn, cứ ăn-ngủ-nghỉ rồi cũng hết ngày, rồi cũng hết tháng, rồi cũng khỏe mạnh vậy thôi… Thế nhưng cái bản chất của con người là tham lam, là tò mò, là hiếu kì những điều mới lạ, nhà thơ cũng vậy, ông khao khát đi tìm cái đẹp của cuộc đời, cố gắng từng ngày khám phá càng nhiều những sắc, những hương của cuộc sống này càng tốt… Tôi đặc biệt thích hình ảnh “dế huơ râu” trong “Khúc ca trên cỏ”, nói sao nhỉ, giống như một cảm giác nhàn hạ, từ tốn, một phong thái nhẹ nhàng, không mưu toan danh lợi, không nặng gánh ưu lo, không nghĩ suy trăn trở, mà chỉ là “ngơ ngác” đêm ngày, cái ngơ ngác ấy giống như là mong ước, là “giá như”, giá như con người được một lúc nào đó trong quãng đường đời của mình “ngơ ngác” như thế thì đã hay, để có thể quên đi cái vồn vã ngoài kia và tiếp tục cuộc hành trình “săn mùi hương lạ”… Như thế, có khi chỉ là một “điệp khúc xanh”, lặp đi lặp lại và người ta cứ mãi kiếm tìm…

“Điệp khúc xanh” ấy có lẽ là chính là bản giao hưởng trên kia, riu riu của tiếng dế đêm, riu riu của gió lùa kẽ lá, riu riu của ánh trăng nơi mắt sương trong ngần…

“Điệp khúc xanh” tựa như một “mùi hương lạ” trong suốt chặng đường săn tìm của lòng người.

Nếu như ở những câu thơ trên là một khung cảnh thật đẹp, nên thơ và mơ mộng, yên bình và cũng nhiều khát khao, cái khao khát muốn nắm giữ và chiếm hữu, muốn kiếm tìm và đạt được. Thì ở hai câu cuối lại là hiện thực, như những cái gai sắc nhọn làm vỡ tan mắt sương “lóng lánh” trên kia, đâm xuyên vào cái không gian”sương đẫm trăng” ngan ngát mùi đồng nội… Nhưng cho dù là gai góc hay là sắc nhọn thì vẫn không mang cảm giác … “lạnh sóng lưng”, lời thơ vẫn trầm ấm, ý thơ vẫn dày, chững chạc và từ tốn là tất cả những gì tôi cảm nhận được ở đây.

Tựa như là ngỡ ra mình đang mơ, tựa như ngộ ra rằng:

Có hề gì đâu, tất cả cũng chỉ là ảo tưởng, tỉnh lại nào chú dế nhỏ chỉ biết “đêm ngày huơ râu”…

“Tơi tả một đời trăm hướng gió
Cỏ khâu mấy mũi cho lành?”

Đời con người ta, giữa cái vồn vã của cuộc sống, trong guồng quay điên cuồng của dòng đời, có những nghĩ suy đã trở nên méo mó, có những ước mơ vẫn chỉ là mơ ước…

Hình hài bị bóp méo đi, vết thương cũng vì thế mà sâu hơn, khó liền hơn, nỗi đau cũng vì thế mà âm ỉ, mà ray rứt không nguôi… để rồi, có đôi khi, ta lại đau đáu: “cỏ khâu mấy mũi cho lành?”

Sao lại là cỏ nhỉ? Có lẽ lá cỏ có hình thuông dài, đầu nhọn tựa những mũi kim chăng, nhưng cỏ mềm mại hơn, nhẹ nhàng hơn,… và cả nữ tính hơn chăng?

Mềm mại thật đấy, tinh tế thật đấy, đáng yêu thật đấy nhưng… cũng có hề gì, khi những vết thương kia quá nhiều và quá sâu, nó “tơi tả” bủng beo, nó tan hoang như bị người ta…”tùng xẻo” thành vô vàn vết nhỏ, chằng chịt và không định hình được?

Bao nhiêu mềm mại là đủ, bao nhiêu an ủi là đủ, bao nhiêu ân cần để có thể xoa dịu đi những vết sẹo kia?

Kết thúc bài thơ như là một dấu hỏi, một sự bỏ ngỏ, nhưng cũng là một sự tự trả lời vì biết chắc sẽ không có câu trả lời nào cả… Đôi khi hỏi cũng chỉ là hỏi vậy thôi. Hỏi để biết dẫu sao thì ta cũng biết rằng hiện thực là như thế chứ chẳng phải suốt ngày ở trên trăng mây kia…

Đọc lại “Khúc ca trên cỏ” của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng trong những ngày chẳng hề dễ chịu của cái nắng Sài Gòn, nhưng sao tôi thấy lòng bình yên lạ, chút lắng sâu để vỗ về giấc mơ non trẻ, để biết rằng, cho dù là mơ thì tôi vẫn không quên cái khao khát ẩn sâu trong tim mình.

Chúc nhà thơ luôn có những khúc ca bình yên như thế!

[I]P/s: Tôi sẽ không để dấu “chấm hết” ở đây, bởi đơn giản, những vần thơ chẳng bao giờ có điểm dừng, và có lẽ, ở một lúc nào đó, tôi lại bắt gặp lại “Khúc ca trên cỏ” nhưng những cảm xúc đã khác đi, thì tôi sẽ lại viết tiếp,…
Nhưng chuyện đó còn lâu sau này, giờ thì những cảm xúc trong tôi chỉ là như thế này thôi.
^^[/I]

(to be continue…)

“KHÚC CA TRÊN CỎ”của Nguyễn Ngọc Hưng: MỘT TÁCH TRÀ GIỮA ĐÊM! – LÂM TIỂU GIAO.

KHÚC CA TRÊN CỎ

Bên những vàng phai diệp lục
Vẫn có nhiều mơn mởn lá xanh
Lóng lánh mắt sương cười trên cỏ
Mỗi bông hoa thêm một phước lành!

Không chỉ biết uống sương ăn lá
Dù thế thôi cũng đủ nhu cầu
Khao khát săn mùi hương lạ
Đêm ngày ngơ ngát dế huơ râu…

Riu riu đất hát hay trời hát
Sương đẫm trăng hòa điệp khúc xanh
Tơi tả một đời trăm hướng gió
Cỏ khâu mấy mũi cho lành?

KHÚC CA TRÊN CỎ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *