logo

LẦN THEO “Khói tháng Giêng” TÌM VỀ NHỮNG KÝ ỨC ÊM ĐỀM BÊN MẸ

Truyền thống người Việt vào dịp Tết Nguyên đán là dịp tụ họp gia đình , “Ôn cố nghinh tân” tạo mối dây liên kết giữa mọi người. Hình ảnh Mẹ vào dịp Tết rất thân thương và ấm áp: Mẹ loay hoay chỗ này chỗ nọ, Mẹ chăm chút góc nọ góc kia. Sáng mùng một, Mẹ tươi cười ngồi chờ cháu con chúc thọ…

Tết này là Tết đầu tiên “vắng” mẹ, cảm giác của mình thật hụt hẫng chơi vơi. Định viết vài điều giải tỏa lại rối reng những ký ức xa rồi…

Hôm nay tình cờ đọc bài thơ “Khói tháng Giêng” cảm giác thật xúc động khó tả, bao ký ức dịu êm lại ùa về. Cám ơn anh Nguyễn Ngọc Hưng đã nói hộ nỗi lòng (và hơn thế nữa). Hình ảnh “Khói tháng Giêng” thật lung linh ấn tượng. Như là sợi dây khói hương kết nối với người đã khuất đồng thời kết nối với miền ký ức đã qua. Bài thơ bắt đầu bằng sợi khói hương trên bàn thờ Mẹ: “Chiếc lư sành vẫn ôm chặt chân nhang” và kết thúc cũng là sợi khói hương nhưng là ở bên mộ: “Chân mộ gầy hoa cỏ vẫn sinh sôi”. Sợi khói hương đầu năm (tháng Giêng) bay vút lên trời cao như sợi dây liên kết – như một đường nối “đưa con về với Mẹ”.

Bài thơ lặp lại mãi “Khói tháng Giêng đưa con về với Mẹ” ở mỗi đầu khổ thơ cứ như lời khẳng định, như hoài niệm lần hồi về ký ức và cũng cho ta cảm giác là những làn khói khác: khói bếp nấu bánh chưng, khói lửa hong tay bên đê… cũng đã được tác giả đồng hóa với sợi hương khói đưa về với Mẹ. Có phải vì vậy mà “Khói” đã trở thành “nhân vật dẫn đường” đưa tâm thức mỗi người đọc về những miền dấu yêu kỷ niệm của riêng mình, nơi “ngày xửa ngày xưa” có Mẹ chân phác dịu hiền và Quê hương trăm nhớ nghìn thương?

Cám ơn tác giả đã gửi tâm tình qua bài thơ hay để cho tôi có dịp lần cảm xúc tìm về những ký ức êm đềm bên Mẹ…

Nguyên tiêu Bính Thân 2016.

LẦN THEO “Khói tháng Giêng” TÌM VỀ NHỮNG KÝ ỨC ÊM ĐỀM BÊN MẸ – Lê Trọng Hữu.

Khói tháng Giêng

Khói tháng Giêng dẫn con về với Mẹ
Ngơ ngác hiên xưa lặng lẽ mai vàng
Bao nén hương thơm đã cùng kiệt cháy
Chiếc lư sành vẫn ôm chặt chân nhang

Khói tháng Giêng dẫn con về với Mẹ
Vương vấn mùi bánh chưng muộn đâu đây
Như luyến tiếc ba ngày xuân ngắn ngủi
Mái rạ rưng rưng mắt gió vơi đầy

Khói tháng Giêng dẫn con về với Mẹ
Bãi sa bồi ai đốt lửa hong tay
Nguôi nguôi bấc lại rét đài rét lộc
Hơi lạnh từ đêm len lỏi sang ngày

Khói tháng Giêng dẫn con về với Mẹ
Ngun ngún tiền tro cúng tiễn ông bà
Ngoại vẫn bảo người sống sao thác vậy
Lễ hậu vào đưa các cụ đường xa

Khói tháng Giêng dẫn con về với Mẹ
Bàng bạc tóc sương người vắt lưng đồi
Mùa trong mắt có hao xanh mòn đỏ
Chân mộ gầy hoa cỏ vẫn sinh sôi!

01.03.2008

Khói tháng Giêng – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *