logo

“Mặc khải cuối mùa đông” mở ra đôi điều về tâm hồn, sức sống Nguyễn Ngọc Hưng…

Những ngày cuối năm nhận được bài thơ này của anh Hưng, anh nói “Em đọc bài này nhé!” và tôi đã đọc. Phải chăng thông điệp ngắn gọn anh chuyển đến tôi cũng là lời mặc khải?

Bài thơ ngắn nhưng chất chứa biết mấy nỗi niềm. Những câu thơ vừa khiến ta se sắt cõi lòng vừa thức dậy trong ta những khát khao đẹp đẽ. Nguyễn Ngọc Hưng là vậy, khi chạnh lòng cũng là lúc thăng hoa. Điều gì khiến anh có một ngày bỗng dưng nghĩ về sự “bao dung” và “khắc nghiệt”, về “lời khen” và sự “báng bổ”. Và, tại sao “sự hào phóng vô tư của gió / Sự dè dặt chân thành của hương” lại đi liền với những cảm thức đó? Tôi tự hỏi. Rồi tôi trôi theo “lời mặc khải” của anh:

“Hồn nhiên đi qua cõi vô thường
Tỉ năm trước…
Tỉ năm sau…
Thầm lặng
Mây lạnh gieo mưa
Mặt trời gieo nắng
Chưa bao giờ nghĩ trái đất xanh!”

Cứ ngỡ, “mây – mưa – mặt trời – nắng” vẫn tồn tại hiển nhiên và “hồn nhiên đi qua cõi vô thường” bất kể thời gian và “chưa bao giờ nghĩ trái đất xanh”. Nhưng không, hình như vẫn còn gì nữa sau những câu thơ tưởng chừng đã rõ ràng này? Tôi tự nhủ. Có lẽ câu trả lời nằm ở đây:

“Tận đáy lòng những hạt giống mỏng manh
Tôi rắc lên mặt thế gian thành khẩn
Lời mặc khải
Cuối mùa đông số phận
Nhu nhú lộc xuân ấm áp mỉm cười…”

Chỉ có thể là Nguyễn Ngọc Hưng, chỉ có thể là người từng “cầm sợi gió trên tay” mới có thể đem “những hạt giống mỏng manh” “tận đáy lòng” mình “rắc lên mặt thế gian thành khẩn”. Thành khẩn và không bao giờ bỏ cuộc như “lời mặc khải” của anh: “Cuối mùa đông số phận/ Nhu nhú lộc xuân ấm áp mỉm cười”. Tôi đã hiểu.

“Mặc khải cuối mùa đông” đã mở ra cho tôi biết “một điều thiêng liêng mầu nhiệm trong sự tĩnh lặng mà lý trí con người không thể giải thích được”. Đó là tâm hồn, là sức sống Nguyễn Ngọc Hưng…

Quảng Ngãi ngày 19.01.2017
(22 Tháng Chạp năm Bính Thân)

“Mặc khải cuối mùa đông” mở ra đôi điều về tâm hồn, sức sống Nguyễn Ngọc Hưng… – TRẦN THU HÀ.

MẶC KHẢI CUỐI MÙA ĐÔNG

Bao dung, khắc nghiệt thường đan xen
Đừng vội khen
Cũng xin đừng báng bổ
Sự hào phóng vô tư của gió
Sự dè dặt chân thành của hương.

Hồn nhiên đi qua cõi vô thường
Tỉ năm trước…
Tỉ năm sau…
Thầm lặng
Mây lạnh gieo mưa
Mặt trời gieo nắng
Chưa bao giờ nghĩ trái đất xanh!

Tận đáy lòng những hạt giống mỏng manh
Tôi rắc lên mặt thế gian thành khẩn
Lời mặc khải
Cuối mùa đông số phận
Nhu nhú lộc xuân ấm áp mỉm cười…

MẶC KHẢI CUỐI MÙA ĐÔNG – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *