logo

Mấy cảm nhận về “THÔI ĐỪNG DAY DỨT LỜI RU” của Nguyễn Ngọc Hưng

20.09.2016
Tue My: “Day dứt” và “khắc khoải” là âm hưởng buồn xuyên suốt bài thơ. Khuyên Em “thôi đừng day dứt”, “thôi đừng khắc khoải” mà lòng mình thì cứ day dứt, khắc khoải luôn. Khuyên Em hay Anh tự nhủ lòng mình”? Anh có hạnh phúc không mà khuyên em “Hãy tin là anh hạnh phúc”? Vâng, Em “tin”. Cũng như Anh, Em “Thương lắm điều không nói được”, “Thương lắm cái phần ẩn khuất/ Ngàn năm không thấy mặt trời”. Chính vì “thương lắm” nên Em làm sao mà không khỏi day dứt được. Và cũng mong rằng Anh hãy thực hiện điều Anh khuyên Em để “tin” rằng mình “hạnh phúc”.

20.09.2016
Thủy Nguyễn Nho: Mới đọc qua bài thơ, mình cảm nhận niềm đau, nỗi day dứt, khoắc khoải đến quặn lòng và đỉnh điểm là “Thương lắm cái phần ẩn khuất/ Ngàn năm không thấy mặt trời” của một nỗi niềm phải chôn kín, vùi sâu… Nói với “em” hay tự nhủ với lòng mình bởi nỗi đau là niềm riêng tây thường trực… Song nếu chỉ có vậy thì tình yêu kia không thể “nuôi” nỗi Ngọc Hưng Nguyễn của chúng ta! Trong đáy sâu của tâm hồn thầm lặng là một tình yêu cao thượng và trong sáng của tuổi đôi mươi vẫn còn đọng lại và sống mãi… Mỗi trái tim người “đều có góc riêng”, đều “có điều ẩn khuất” nên anh không bao giờ trách cứ… Bởi không trách cứ nên tâm hồn có khoắc khoải, day dứt mà không hận… Cũng vì vậy, dẫu đau thương nhưng tình yêu trong lòng anh vẫn đẹp và anh có thể gọi đó là “hạnh phúc”. Hai câu kết thúc bài thơ “Hãy tin là anh hạnh phúc/ Tình ta không có sương mù!”. Ừ! Thì là lời tự nhủ nhưng cũng là lời khẳng định về một tình yêu đẹp có sức nuôi dưỡng tâm hồn thật lớn lao.

21.09.2016
Cao Phuong: Tối nay ngồi đọc lại bài thơ “Thôi đừng day dứt lời ru” càng đọc thấy càng hay, nhưng cũng thấy rằng mình chưa cảm được cái chiều sâu quá thăm thẳm trong từng câu chữ ấy. Anh Nguyễn Ngọc Hưng dỗ bạn, khẳng định với bạn “Tình ta không có sương mù” và anh đang hạnh phúc mà sao ẩn ức đến vậy? Ân ức đã làm cho người đọc phải cắn vào môi mình. Có lẽ phải đọc vài lần nữa mới có thể nói gì. Đây là thành công của anh Nguyễn Ngọc Hưng. Chúc mừng anh.

22.09.2016
Vũ Tháp: Trên 1 con đường dù còn chung lối hay đã rẽ sang ngoặt khác…/ điều đó cũng là ”góc riêng mỗi trái tim người..” hay… âu là số phận…/ bài thơ đề cập cảnh… tan hợp của tình duyên – buồn nhưng ko bi lụy… vẫn mở ra… cung đường đẹp đẽ phía trước… OK!

Mấy cảm nhận về “THÔI ĐỪNG DAY DỨT LỜI RU” của Nguyễn Ngọc Hưng – NHIỀU TÁC GIẢ.

THÔI ĐỪNG DAY DỨT LỜI RU

Em ơi, thôi đừng day dứt
Lời ru vốn đã không tròn
Trái tim biết là trung thực
Khóc hoài sao khỏi héo hon?

Em ơi, thôi đừng khắc khoải
Bốn mùa vẫn chuyển xoay luôn
Ai biết buồn thu lá đổ
Hay do lá đổ thu buồn?

Thủy chung vầng trăng vẫn vậy
Sóng triều muôn thuở đầy vơi
Thương lắm cái phần ẩn khuất
Ngàn năm không thấy mặt trời!

Thương lắm điều không nói được
Góc riêng mỗi trái tim người
Nếu em có hình bóng khác
Trách gì cái thuở đôi mươi?

Em ơi, thôi đừng day dứt
Thôi đừng khắc khoải lời ru
Hãy tin là anh hạnh phúc
Tình ta không có sương mù!

THÔI ĐỪNG DAY DỨT LỜI RU – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *