logo

MỘT NGUYỄN NGỌC HƯNG KHÁC LẠ TRONG “TÔI ĐI TÌM” VÀ “ CHIỀU EM ĐẾN”

Tôi thật sự ngỡ ngàng trước hai bài thơ này của Nguyễn Ngọc Hưng. Tuy vẫn có chút gì thâm trầm, u sâu nhưng lại có những chi tiết, hình ảnh, từ ngữ rất táo bạo, rất gợi cảm; thể hiện một tấm chân tình nồng nàn, say đắm và cũng rất quyết liệt nữa.

Ở bài “Tôi đi tìm”, cái cách mà Ngọc Hưng “đi tìm” mới vội vã, mới kiên cường làm sao:

“… chạy qua năm ngõ, bảy đường.
Leo chín cầu thang
Vượt mười vách lửa
bơi mấy biển
xuyên mấy trận bão cuồng
Xuống mấy ruộng lên mấy bờ…”

Cái con đường đi tìm của nhà thơ thật chông gai quá! Anh phải chạy, phải leo, phải vượt, bơi, xuyên, xuống, lên… đã thế khó khăn lại chồng chất khó khăn. Cái cách nói đếm: năm, bảy, chín, mười rồi mấy càng khiến tôi hình dung trở ngại với anh thật lớn lao vô cùng. Đã vậy những hình ảnh “vách lửa”, bão cuồng” rồi “xuống…ruộng lên…bờ” càng khắc sâu hơn, nhấn mạnh hơn những khó khăn trên đường “ đi tìm “ của Ngọc Hưng.

Cho đến khi chỉ còn: “nửa mạng tả tơi/ nửa hồn tướp tứa” Vậy mà vẫn còn “một nguyên lành ước hẹn tinh khôi”. Tôi được đọc thơ của Hưng tuy chưa đủ nhưng cũng không phải là quá ít. Một hồn thơ dung dị mà sâu sắc, một tình thơ chân thành mà ăm ắp, một tấm lòng nguyên sơ mà chất chứa… Có điều, ở các bài được đọc, tôi thấy một con người tuy có thông minh, sắc sảo nhưng lại rụt rè, cả thẹn; tuy dạt dào yêu thương nhưng lại mênh mang, man mác. Thế nhưng, ở “Tôi đi tìm”, Ngọc Hưng đã tự cởi bỏ những “trói buộc”, thóat ra khỏi những “rào cản” để có một Ngọc Hưng mãnh liệt và kiên cường. Dù cho ở vào cái thế: “Dở phun dở nuốt/ngậm ngùi /lỡ rồi/ khó tiến khó lui” thì anh quyết: “muốn không muốn trang này đã khép/ mở lòng ra cho trang mới bắt đầu”.

Cho đến bài: “Chiều em đến”, thì trên cả quyết liệt, trên cả kiên cường, một Ngọc Hưng hiện ra thật bay bướm, lả lướt. Nếu trong “ Tôi đi tìm” có hơi hướng của Vũ Hoàng Chương thì “Chiều em đến” có “ảnh hưởng” của Hàn Mặc Tử. Nhưng từ hoa mỹ và gợi cảm rất hiếm thấy trong thơ Hưng, thì ở bài thơ này anh sử dụng rất đắt “Vêt son vệt biếc đong đầy lả lơi” rồi “Nhịp tim hòa điệu lẳng lơ sáo diều” và “Đã nghe trong gió ít nhiều mắt môi”. Nhìn ở đâu, nghe ở đâu cũng thấy sắc màu, đường nét, thanh âm của men tình sóng sánh, của lưới tình hòa quyện, của sắc tình say đắm, mải mê.

Sự hiện diện của tình yêu, của niềm vui sướng, của nỗi hân hoan ngập tràn trong từng chi tiết, từng hình ảnh. Ta thấy hiện ra lấp lánh mắt ngời, môi cười. Ta thấy hiện ra cả một không gian đong đầy hạnh phúc, như người đang khát gặp được suối nguồn, là nô đùa, là ngụp lặn, là nhảy múa reo ca. Vì thế, “mây không chỉ là mây” , “trời không chỉ là trời”, “mơ không chỉ là mơ”, “chiều không chỉ là chiều”. Bởi vì ngoài mây, trời, mơ, chiều ra, có một niềm vui đã làm cho nó hoan ca hơn: “Chiều em đến”. Xem ra, Ngọc Hưng đã hân hoan hơn bình thường rồi! Chính nhà thơ cũng nhận ra điều khác lạ này:

“Và tôi không chỉ là tôi
Rúc ra rúc rich tiếng đôi chim chuyền”

Tôi cực kỳ thích hai câu thơ cuối bài. Niềm vui sướng, hạnh phúc đang ngập tràn muôn lối trong căn phòng anh, trong ngôi nhà anh lan tràn ra cả không gian quanh anh. Anh không chỉ là anh, anh là người hạnh phúc bởi bên anh có thêm một người đem đến cho anh niềm hạnh phúc ấy. Chi tiết “Rúc ra rúc rích tiếng đôi chim chuyền” vừa gợi nên âm thanh của niềm hạnh phúc lứa đôi, vừa gợi nên một hình tượng đầm ấm, gắn bó. Đọc hai câu cuối, người đọc cũng cảm nhận được niềm hạnh phúc trào dâng trong lòng nhà thơ khiến nhà thơ cũng muốn cất lên thanh âm như đôi chim chuyền kia…

Tôi thật sự xúc động trước khát khao kiếm tìm và giữ gìn hạnh phúc trong hai bài thơ trên. Nó khiến tôi càng thật sự yêu mến và ngưỡng mộ Nguyễn Ngọc Hưng.

Đà Nẵng ngày đón bão Nanri
14.10.2013

MỘT NGUYỄN NGỌC HƯNG KHÁC LẠ TRONG “TÔI ĐI TÌM” VÀ “ CHIỀU EM ĐẾN” – Hương Thủy.

TÔI ĐI TÌM…

Tôi đã chạy qua năm ngõ bảy đường
leo chín cầu thang
vượt mười vách lửa
bơi mấy biển
xuyên mấy trận bão cuồng
xuống mấy ruộng lên mấy bờ
không sao nhớ nữa
với nửa mạng tả tơi
nửa hồn tướp tứa
và một nguyên lành ước hẹn tinh khôi

Em
cùng ai đó sánh đôi
một cung ngọc
hai chỗ ngồi
an vui

Dở phun dở nuốt
ngậm ngùi
lỡ rồi
khó tiến khó lui
tôi cười

Đây này
chỉ thắm lá tươi
bùa yêu
xin trả cho người dối yêu

Vẫn biết “trời mưa lâu đá nọ thành rêu”(*)
kỷ niệm xưa vẫn “hòn đá trắng”
trăng mùa cũ dẫu quầng cong tán thẳng
vẫn lung linh hơn ánh nguyệt bây giờ
nhưng lẽ nào hát mãi một bài ca
ngâm mãi một câu thơ
dẫu tuyệt hay tuyệt đẹp
tôi ơi
muốn không muốn trang này đã khép
mở lòng ra cho trang mới bắt đầu
dẫu tỏ mờ
dẫu dài ngắn nông sâu.

02.10.2013

(*)Lên non tìm hòn đá trắng
Con chim phượng hoàng sao vắng tiếng kêu?
Trời mưa lâu đá nọ mọc rêu
Đứa nào ăn ở bạc con dế kêu thấu trời.” (Ca dao)

TÔI ĐI TÌM… – Nguyễn Ngọc Hưng.

CHIỀU EM ĐẾN

Và mây không chỉ là mây
Vệt son vệt biếc đong đầy lả lơi

Và trời không chỉ là trời
Như sà xuống đất hít hơi sương mờ

Và mơ không chỉ là mơ
Nhịp tim hòa điệu lẳng lơ sáo diều

Và chiều không chỉ là chiều
Đã nghe trong gió ít nhiều mắt môi

Và tôi không chỉ là tôi
Rúc ra rúc rích tiếng đôi chim chuyền

08.05.2013

CHIỀU EM ĐẾN – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *