logo

MỘT TRÁI TIM – HAI THẾ GIỚI

Hai thế giới đối lập nhau – Một thế giới tràn đầy sức sống, tình yêu và bao điều mới lạ, quyến rũ đang vẫy gọi. Còn thế giới kia: buồn – u ám, nặng nề và ảm đạm như là con ngõ cụt của cuộc đời. Cánh cổng sắt hoen rỉ là vật chia tách hai thế giới ấy. Bỏ nó ra thì người sống trong ngôi nhà kia sẽ nhìn thấy ánh sáng của một thế giới tươi xanh… Nhưng lại không thể… Và có lẽ sẽ không bao giờ có thể. Bí mật dần được phơi bày khi chúng ta đọc hết bài thơ:

“Sau cánh cổng hoen rỉ này …
… khe khẽ lắc đầu”

Thế giới ngoài kia tươi xanh, phía sau cánh cổng lại trải đầy u ám. Vậy mà người đàn bà không dám mở hay phá bỏ cái cổng hoen rỉ ấy. Có đấy, cũng nhiều lần chị: “đăm đăm ngẫm ngợi”, cũng hăm hở “nắm chặt bàn tay” ra chiều quyết tâm lắm. Nhưng cuối cùng cũng đành chấp nhận một cuộc đời hoen rỉ như cánh cổng sắt kia bằng những tiếng thở dài hiu hắt đến xót lòng, bằng những cái lắc đầu bất lực. Cánh cổng ấy có ma lực gì chăng? Không, nó chỉ là một vật vô tri vô giác mà thôi, nhưng dường như tác giả mượn nó để làm hình ảnh cho một điều khó nói. Khổ thơ thứ hai tấm màn bí mật được mở ra khi hình ảnh chị – người đàn bà cô đơn phải “đối diện với đêm sâu” với những hành lang hun hút tối và hẹp. Nhỏ nhoi và cô độc đến ớn lạnh. Đó là bóng đêm của nỗi lòng đang khát yêu mãnh liệt:

“Bất chợt réo
Bất chợt phun trào
Hỏa diệm sơn ngàn ngạt
Người đàn bà trong chị đòi yêu”

Nỗi khát khao yêu có thể đốt cháy hình hài người đàn bà ấy được tác giả ví với “hỏa diệm sơn” đang bùng cháy, thôi thúc, réo gào không còn kìm nén được. Phải thôi, bởi đã bao lần chị chế ngự “nó”, nhốt “nó” trong một khuôn thước nhất định để đến bây giờ “nó” bùng lên “phản bội” chị. Bản năng của một người đàn bà trong chị đang “đòi yêu” mãnh liệt. Thế nhưng, người đọc lại phải thở dài cùng chị để thương, để hiểu chị hơn:

“Quờ tay chạm bốn mặt tường rêu
Không có lối ra
Chẳng thể nào xuyên qua được
Cứng và lạnh cả phía sau phía trước
Bổn phận hóa băng dập tắt lửa đàn bà”

Vậy đấy! Ngọn lửa tình yêu dù mãnh liệt đến đâu cũng có thể dập tắt được. Và sự thật là nó đã hóa băng tất cả. Cái được gọi là bổn phận đã làm được điều đó. Bổn phận làm mẹ, làm vợ … theo một quy luật đã lỗi thời còn ám ảnh chị. Nó có sức mạnh vô hình mà rất hữu hình. Nó khiến chị, người đàn bà đang chịu một bổn phận nào đó sau cánh cổng sắt hoen rỉ kia không nhìn thấy thế giới tươi xanh bên ngoài; không vượt qua được cái hành lang tối và dài hun hút; không xuyên qua được bức tường cứng và lạnh … Xung quanh chị chỉ có bóng đêm, chỉ có bốn mặt tường rêu cũ kĩ. Cái được gọi là bổn phận còn có thể hóa băng được “lửa đàn bà” thì một mình chị làm sao mà dám phá bỏ nó cơ chứ.

Khổ thơ không có tiếng thở dài, chỉ bằng những câu thơ mạnh nhưng người đọc lại thấy tiếng thở dài rất kín đáo nhưng xa xót bởi sự bất lực trước bổn phận, bởi sự cô đơn đến tận cùng của người đàn bà đang khát tình, khao khát ấm cúng, khao khát cái thế giới tươi xanh đầy quyến rũ ngoài kia. Thế nhưng, cuộc sống của chị vẫn cứ trôi đi trong sự lặp lại tẻ nhạt đầy đơn điệu:

“Đêm rồi qua
Ngày lại tới
Sau cánh cổng u uất kia là thế giới tươi xanh rời rợi
Lẽ nào tim, mắt chị rỉ hoen?”

Cái nhịp điệu tẻ nhạt của ngày và đêm như cứa sâu thêm vào nỗi niềm của chị. Sự cô đơn đến tận cùng, sự kìm nén đến tận cùng… trở thành một niềm u uất. Không còn sự hoen rỉ của cánh cổng nữa mà đáng sợ hơn là sự hoen rỉ của trái tim, của đôi mắt chị. Còn có điều gì đau đớn hơn thế khi ngoài kia vẫn là một thế giới tươi xanh quyến rũ luôn vẫy gọi.

Từng câu từng chữ đều mang nặng một nỗi buồn. Tác giả mang hai thế giới đối lập nhau để khắc sâu hơn nỗi đau của người đàn bà đang phải chịu đựng cái gọi là bổn phận. Cần hơn bao giờ hết là sự sẻ chia, đồng cảm của mỗi người khi đọc bài thơ này, còn mọi lời bình chỉ mang tính chất gợi mở. Không biết suy nghĩ của tôi có đúng không?

(Trích từ tập thơ “NHỮNG KHÚC CA TRÊN CỎ” của Nguyễn Ngọc Hưng)

MỘT TRÁI TIM – HAI THẾ GIỚI – Nguyễn Thị Thành Thắng.

SAU CÁNH CỔNG

Sau cánh cổng hoen rỉ này
Là tươi xanh thế giới
Đã bao lần chị đăm đăm ngẫm ngợi
Hăm hở nắm chặt bàn tay
Rồi hiu hắt thở ra
Khe khẽ lắc đầu

Một mình đối diện với đêm sâu
Tối và hẹp những hành lang hun hút
Bất chợt réo
Bất chợt phun trào
Hỏa diệm sơn ngàn ngạt
Người đàn bà trong chị đòi yêu

Quờ tay chạm bốn mặt tường rêu
Không có lối ra
Chẳng thể nào xuyên qua được
Cứng và lạnh cả phía sau phía trước
Bổn phận hóa băng dập tắt lửa đàn bà

Đêm rồi qua
Ngày lại tới
Sau cánh cổng u uất kia là thế giới tươi xanh rời rợi
Lẽ nào tim, mắt chị rỉ hoen?

SAU CÁNH CỔNG – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *