logo

“MÙA CƯỚI” RỘN RÀNG, THIẾT THA TIẾNG GỌI LỨA ĐÔI

Mùa cưới về… chim sáo sang sông: “Ai mà gối chiếc đêm đông/ Người ta lấy vợ lấy chồng ngổn ngang/ Vấn danh, Nạp thái huy hoàng/ Trong thôn đón rể, ngoài làng đưa dâu” (trích Tỳ bà truyện – 1942 – Nguyễn Bính).

Không là những thông điệp bằng hình ảnh cụ thể đầy ấn tượng về Mùa Vui như Nguyễn Bính, mùa cưới đóng dấu son song hỷ lên những lứa đôi bằng náo–nức–thanh–sắc–mùa–yêu–đương của đất trời, vạn vật… Nên dù “không ai nhắc”.. cả, mùa cưới phủ dụ tình nhân bằng nét gợi cảm đặc trưng của ngoại giới: “cái nắng tơ vàng”, “màu mây xanh rời rợi”… Đất trời đang vào độ đẹp nhất của mùa, mùa rạng rỡ nhất của năm: Mùa cưới. “Sắc trần” diễm ảo ấy không chỉ ánh xạ vào “cửa sổ tâm hồn” để ngỏ, mãn nhãn bằng cái “thấy” của xúc giác (chạm), còn là “ánh nhìn” từ nội tại, mang mang một tâm cảm Chạm vào mắt nhớ mênh mang: một cái-nhìn-thấu-thị. Mùa tinh khôi nhất của đời người, mùa được mong ngóng nhất lại thêm rạng ngời, bởi hương sắc của xuân nồng: “tại cúc, mai vàng quá đỗi/ hương xuân ngây ngất thung đồi”.

Mùa của lứa đôi nên loài hữu tình bé mọn cũng “bắt cặp”: bướm vẫn bay đôi, đôi chim chích. Chúng luyến láy những ngôn ngữ ái tình: “tíu tít lời ân tiếng ái/ nhả từng nốt nhạc lung linh”. Cái thấy “giẫm chân” cái nghe: Giai điệu yêu thương được thẩm âm qua mắt nhìn: từng nốt nhạc lung linh. Dưới ngòi bút của “phù thủy ngôn từ” NNH, đây là những câu thơ “phiêu” nhất của bài (cộng thêm 2 câu đầu khổ thơ thứ 5: “kìa em lá cầu hôn lá/ huy hoàng hoa chạm ngõ hoa”) đáng được xếp vào tuyệt tác những câu thơ tình!

“Không ai nhắc ta mùa cưới” – câu thơ bản lề, được điệp đến 5 lần (2 lần sau có cấu tứ lại một chút). Cố giấu giếm nỗi cô đơn, nhưng chính cách nhấn nhá bằng điệp cú ấy khiến câu thơ mang bề dày tâm trạng một câu cảm. Làm sao không khỏi cảm thán khi mà em như “nàng tiên cổ tích/ lạc sang cõi khác quên về”. Để rồi trăn trở “còn ai nhắc ta mùa cưới/ se tơ kết tóc hẹn thề?”. Từ “không ai…” đến “còn ai nhắc ta mùa cưới… hẹn thề?”; Câu thơ truy cầu yêu thương ấy như một dỗi hờn “Bắt đền ai”*. Để nhân vật trữ tình hi vọng… một đồng vọng!

“Kìa em” – thán từ thống hối lời gọi mời “nàng tiên cổ tích” hội nhập cõi nhân gian cùng hòa điệu náo nức mùa sắt cầm: “kìa em lá cầu hôn lá/ huy hoàng hoa chạm ngõ hoa/ đến như con ong cái kiến/ cũng mơ cầm sắt giao hòa”.

Như bạn đọc gần xa đã biết, tác giả NNH ít nhiều mang dấu ấn đời thơ Hàn Mặc Tử. Cánh thi nhân vốn nòi tình, mà nửa nhân gian yêu dấu kia lại đỏng đảnh lẫn đểnh đoảng nên còn đó những vết thương lòng!

“Còn ai nhắc ai mùa cưới/ chỉ trái tim giục giã mình/ dù ở phương nào em hỡi/ mau về thắp lửa ba sinh!”
Từ “không ai nhắc ta” – “còn ai nhắc ta”, đến “còn ai nhắc ai mùa cưới…”, cách nói phiếm chỉ ấy trong “Mùa Cưới”, cũng như chính “Mùa Cưới”: tinh tế và thiết tha lời cầu hôn đến nửa-còn-lại, khi mùa tóc tơ rạo rực cả đất trời…
___________
*Thơ NNH

“MÙA CƯỚI” RỘN RÀNG, THIẾT THA TIẾNG GỌI LỨA ĐÔI – Nguyên Đạo.

MÙA CƯỚI

Không ai nhắc ta mùa cưới
Chỉ do cái nắng tơ vàng
Tại màu mây xanh rời rợi
Chạm vào mắt nhớ mênh mang.

Không ai nhắc ta mùa cưới
Ngày thường bướng vẫn bay đôi
Tại mai, cúc vàng quá đỗi
Hương xuân ngây ngất thung đồi.

Không ai nhắc ta mùa cưới
Chỉ đôi chim chích vô tình
Túi tít lời ân tiếng ái
Nhả từng nốt nhạc lung linh.

Em như nàng tiên cổ tích
Lạc sang cõi khác quên về
Còn ai nhắc ta mùa cưới
Se tơ kết tóc hẹn thề?

Kìa em lá cầu hôn lá
Huy hoàng hoa chạm ngõ hoa
Đến như con ong cá kiến
Cũng mơ cầm sắt giao hoà…

Còn ai nhắc ai mùa cưới
Chỉ trái tim giục giã mình
Dù ở phương nào em hỡi
Mau về thắp lửa ba sinh!

MÙA CƯỚI – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *