logo

“MÙA ĐÔNG Ở LẠI” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG: NGƯỜI “GIỮ MÌNH Ở LẠI…”

“Tình chỉ đẹp khi còn dang dở”, có cuộc tình mãi lung linh vì vẫn dở dang và mãi… dở dang trong “Mùa đông ở lại”. Lung linh một cách “chân – mộc” như chính “Em chân mộc hoa cài kẹp cỏ”: Hai tố chất neo “ngày ấy” lại giữa bao biến thiên, phù hoa, dâu bể… Khiến “Ngày ấy mới như vừa trôi qua/ mới như vừa/ trở lại/ mới như vừa…” cái điệp khúc cứ luyến láy khiến “ngày ấy” không hoen bụi tháng năm, hồn hậu tươi tắn lẫn u uẩn, mãi năng-động-khứ-lai trong xót xa hoài niệm…

“Ngày ấy” vừa “xong mùa gặt hái”, tạm nông nhàn để vào mùa yêu thương: “Tôi và em thả chân trần dọc bãi/ Rôm rả nói cười chuyện trăng náu trăng non”. Ngỡ sẽ được trộm nghe thầm thĩ “Anh Yêu Em” – lời tình tự cổ xưa – nhưng họ chỉ “rôm rả chuyện”… trên trời! (Cũng phải “nói gần nói xa” mới lân la nói thiệt” chứ!). Mà có cần chi “3 cổ tự” đấy, chỉ với “hoa cài – kẹp cỏ” điểm trang nhan sắc, “Em” đã “tỏa hương mê” “giăng bùa gió” “Bắt hồn anh trai cày bỏ giỏ/ Năm trăm năm ngọ ngoạy kiếp cua đồng”. (Nếu chiếu theo câu ca đương đại “60 năm cuộc đời” thì phải mất hơn 8 đận tái sinh, hồn vía anh trai cày mới lổm-ngổm-bò-ngang ra khỏi kiếp cua-trong-giỏ!). Một phúng dụ tuyệt vời về ma lực của tình yêu mà ít nhiều ai cũng khát khao được “ngọ ngoạy” trong thú đau thương đó.

“Mộc – Chân” đấy nhưng cũng không khỏi thế gian thường tình: “núi nọ cao hơn!”… Chán cảnh sông nước lội bơi, muốn “lên đời” để “lên trời” bay lượn, con “bống hoa” “ôm cõi mộng hóa rồng”: “năm lượt bảy lần vượt vũ môn đến trầy vi tróc vảy”… Và: “liu cống xàng xê/ đàn ai nấy gảy”… Đã không trách “Nào ai trách”, lại còn xuýt xoa “Tội tình chi một tuyệt đỉnh sắc nhan mãi rong rêu đắm chìm tận đáy”. Thoát thai từ dập bầm gan ruột, câu ta thán đã “nhấc” “anh trai cày” đặt lên vị thế “thượng võ” trong tình trường. Nhưng dù đã cố mà vẫn không kìm giữ được nỗi xót xa: “ Sao chép quê cứ chớp mắt rưng rưng mỗi khi bất chợt nhớ về/ Một thuở bống hoa (hề) mơ giấc mơ hoàng hậu bống hoa”… Vẫn thầm mong “Lý ngư vượt vũ môn” để “nên rồng nên phượng”. Bởi dù có thành hiện thực – cái “giấc mơ hoàng hậu bống hoa” của “chép quê” ấy – thì cũng chỉ là “chánh phi” của “đấng quân vương… chân đất”!

Phải chi ngày ấy họ “rôm rả nói cười chuyện trăng”… rằm, thì đã có một Chép Cha và Mẹ Bống Hoa nay bở hơi tai với lau nhau lũ Chép Bông… Và, dĩ nhiên – không phải “Mùa đông” mà đã có: “Mùa xuân ở lại”…

Rủi may thế nào, kỷ niệm vẫn cứ tinh khôi mặc tháng ngày, tất thảy đều “Mới như vừa…” đấy thôi. Điệp khúc ấy trong đoạn chuyển tiếp ở non nửa cuối bài thơ, là tiếng chép miệng xót xa, nỗi thảng thốt trong vô vọng…

Đồng bãi lượn ôm dòng “Vệ Giang Tri Âm” lại vừa “xong mùa gặt hái” với “tiếng hò ơ trêu ghẹo vỡ rộn ràng/ Đò đưa sông Vệ nghênh ngang/ Người ta nô nức sao nàng ngẩn ngơ”. “Vỡ”: Cái động từ bỗng “phiếm chỉ” khi đứng trước, “trợ thanh” cho trạng từ “rộn ràng” để “tiếng hò ơ trêu ghẹo” thêm náo hoạt trên bến sông trong vụ thu hoạch mới.

Chẳng ăn thua, chỉ “trầy vi tróc vảy” sau bao lận đận “vượt vũ môn”. “Em” hoàn nguyên con “bống hoa” sông quê, duy có chút… “ngẩn ngơ”! “Thương nhau thì tấp vô bờ”: Câu thơ mang động thái thả-một-bè-lau… Lại lần nữa đưa “anh trai cày” về thế “hiệp sĩ”, dầu không hề có khái niệm “chua xót” đấy! Mà chỉ với Hai-Lúa-một-niềm-YÊU, dấn thân vào cuộc biển dâu tình ái. Sau “cơn say nắng”, trực cảm được nỗi lòng đó, “nàng” đã trao gửi lại cho gã dại yêu hai chữ “mộc – chân” với nội hàm cao đẹp nhất. Rồi phải “ngẩn ngơ, lướt qua, bỏ mặc” bến sông tiêu sơ với “bãi bắp, nà dưa, dâu xanh lau trắng…”

“Trên bến nhìn theo/ Dưới thuyền xuôi mãi”: “Trên bến/ Dưới thuyền” – cái không gian sóng đôi trong hai câu thơ gãy gọn mà dằng dặc “một trời quan tái…”.

Con “sông Vệ chảy qua đời tôi” (NHH) bỗng chốc “hợp lưu” cùng dòng Tương Giang Tình Sử “Không giữ được ai thì giữ mình ở lại/ Nhen lửa hồng sưởi lạnh bếp chiều đông”.

Kẻ “giữ mình ở lại” để làm “hòn vọng… tình nương” dài mắt về mịt mùng “Tương Giang vĩ” mà ngậm ngùi ngâm khúc “Quân tại Tương Giang đầu”(*) ./.

____________
* “Quân tại Tương Giang đầu
Thiếp tại Tương Giang vĩ…” (Cổ thi Trung Quốc)

Bà Rịa – Vũng Tàu 24.12.2016

“MÙA ĐÔNG Ở LẠI” CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG: NGƯỜI “GIỮ MÌNH Ở LẠI…” – Nguyên Đạo.

MÙA ĐÔNG Ở LẠI

Sông Vệ ơi
Ngày ấy mới như vừa
Trôi qua
Mới như vừa
Trở lại
Mới như vừa
Xong mùa gặt hái
Tôi và em thả chân trần dọc bãi
Rôm rả nói cười chuyện trăng náu trăng non.

Không rủng rẻng trang sức bạc vàng
Chẳng má phấn môi son
Em chân mộc hoa cài kẹp cỏ
Mà tỏa hương mê
Mà giăng bùa gió
Bắt hồn anh trai cày bỏ giỏ
Năm trăm năm ngọ ngoạy kiếp cua đồng.

Tự ngàn xưa ôm cõng mộng hóa rồng
Nào ai trách lý ngư năm lượt bảy lần vượt vũ môn đến trầy vi tróc vảy
Tội tình chi một tuyệt đỉnh sắc nhan mãi rong rêu đắm chìm tận đáy
Liu cống xàng xê
Đàn ai nấy gảy
Sao chép quê cứ chớp mắt rưng rưng mỗi khi bất chợt nhớ về
Một thuở bống hoa (hề) mơ giấc mơ hoàng hậu bống hoa…

Mới như vừa trôi qua
Mới như vừa trở lại
Mới như vừa xong mùa gặt hái
Giọng hò ơ trêu ghẹo vỡ rộn ràng
Đò đưa Sông Vệ nghênh ngang (*)
Người ta nô nức
Sao nàng ngẩn ngơ
Thương nhau thì tấp vô bờ.

Lướt qua bãi bắp nà dưa
Bỏ mặc dâu xanh lau trắng vẫy cờ
Trên bến trông theo
Dưới thuyền xuôi mãi
Không giữ được ai thì giữ mình ở lại
Nhen lửa hồng
Sưởi lạnh bếp chiều đông!

26.10.2013
_________
(*) “Đò đưa Sông Vệ nghênh ngang
Người ta nô nức sao chàng ngẩn ngơ” (Ca dao)

MÙA ĐÔNG Ở LẠI – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *