logo

MÙA THU ĐÂU CHỈ CÓ LÁ VÀNG RƠI

Mở đầu bài thơ với hình ảnh chiếc “lá sấu chao nghiêng” gợi ta nhớ tới câu thơ Đường bất hủ: “Ngô đồng nhất diệp lạc – Thiên hạ cộng tri thu” (Một chiếc lá ngô đồng rơi – Mọi người đều biết đã sang thu). Hóa ra ở xứ nào cũng vậy, nói đến mùa thu là nói đến hình ảnh những chiếc lá rơi, coi đấy là đặc trưng của mùa này.

Thế nhưng mùa thu đâu chỉ có lá vàng rơi để cho con nai vàng ngơ ngác đạp lên trong thơ Lưu Trọng Lư, hoặc để phủ dày lên vai những pho tượng đá cẩm thạch trong vườn Luych-xăm-bua trong văn của nhà văn Pháp Annatôn Phơrăng, mùa thu trong thơ Nguyễn Ngọc Hưng còn có những đặc trưng khác – là sương mù, hoa sữa, mây trời:

“Âm dương mái thoảng sương mù
Ngậm ngùi hoa sữa trắng ru mây trời”

Là tiếng chim cùng những con sóng lăn tăn trên mặt hồ ao mỗi khi gió heo may về:

“Chiều lơ lửng tiếng chim rơi
Xôn xao sóng gọi một thời trăng xanh”

Vân vân … Còn nhiều thứ nữa. Tuy thế sẽ là thiếu sót, thậm chí tàn nhẫn, nếu nhà thơ không gợi ra một sự kế thừa, giao thoa, thậm chí một sự biết ơn. Nếu nhà thơ Nguyễn Du khi ngắm cúc nở đã không quên sen tàn (Sen tàn cúc lại nở hoa) thì Nguyễn Ngọc Hưng nói đến mùa thu không thể không nhắc đến con ve sầu đã chết sau khi hát hết mình trong “giàn đồng ca mùa hạ”:

“Tiếng ve giờ đã hư vô
Chỉ còn lại cái xác khô trên cành”

Câu thơ đầy tính nhân văn.

Như vậy có thể nói rằng mùa thu trong thơ Nguyễn Ngọc Hưng là một mùa thật phong phú với đủ các sắc màu, cung bậc. Nhưng dù có thế, nó vẫn chỉ là bức tranh không hồn nếu như ở đây không có hơi ấm con người, không có tâm hồn người phả vào đấy. Nhờ thế, bài thơ thật sự trở nên sống động đằm thắm với câu kết:

“Biết sau ô cửa lạnh này
Em còn lửa ấm sao tay ngập ngừng…”

Em ngập ngừng vì anh một phần, một phần vì mùa thu dù có lạnh lẽo, buồn tê tái đến đâu thì cũng là mùa thú vị nhất trong năm, không nên dùng sức nóng từ lửa hoặc những can thiệp thô bạo làm cho nó tan đi. Nếu nó tan (hoặc tình yêu không còn) thì thật bất hạnh cho con người.

(Trích từ tập thơ “NHỮNG KHÚC CA TRÊN CỎ” của Nguyễn Ngọc Hưng)

MÙA THU ĐÂU CHỈ CÓ LÁ VÀNG RƠI – Nhà thơ Thanh Tùng.

TRƯỚC CỬA MÙA THU

Chập chờn lá sấu chao nghiêng
Vàng qua mắt ngọc dịu hiền sang thu
Âm dương mái thoảng sương mù
Ngậm ngùi hoa sữa trắng ru mây trời

Chiều lơ lửng tiếng chim rơi
Xôn xao sóng gọi một thời trăng xanh
Chìm trong rêu biếc cổ thành
Thả hồn theo gió bay quanh Tây Hồ…

Tiếng ve giờ đã hư vô
Chỉ còn lại cái xác khô trên cành
Nụ cười ánh mắt long lanh
Say mê ngày ấy em dành cho ai?

Lụa mưa quàng thẫm bờ vai
Thu đi xao xác phố cài then may
Biết sau ô cửa lạnh này
Em còn lửa ấm sao tay ngập ngừng…

TRƯỚC CỬA MÙA THU – NGUYỄN NGỌC HƯNG.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *