logo

NGHĨ THÊM TỪ MỘT “VÍ DỤ”

Đã nhận rằng là người yêu thơ, thỉnh thoảng có theo dõi đời sống thơ hiện nay thì đều có thể đã gặp, biết hoặc ít nhiều nghe nói đến Hưng – Quảng Ngãi. Và vì vậy, phản ứng ngạc nhiên khi đọc xong “Giả Sử” – Một bài thơ của Nguyễn Ngọc Hưng đăng trên KTNN số 551 là điều có thật.

“Giả sử một ngày lạc dấu em yêu
Anh sẽ héo như tàu khoai thiếu nước
Sẽ phờ phạc như sợi râu mọc ngược
Dẫu quanh mình cuộc sống vẫn tươi xanh”

Ngạc nhiên không phải bởi vì mức độ hay-hoặc-chưa hay của tác phẩm nói về vấn đề muôn thuở “yêu đương và nhung nhớ” đặt ra. Mà người đọc ngạc nhiên vì không biết Nguyễn Ngọc Hưng đã lấy “dũng khí” ở đâu ra để vừa cười cợt vừa bày biện lòng mình trước bàn dân thiên hạ bằng một giọng điệu hàm chứa nhiều biểu hiện trạng thái tình cảm như vậy. Thú nhận rằng “anh” sẽ rất buồn, buồn đến nỗi như “tàu khoai thiếu nước”, sẽ đơn chiếc biết bao nhiêu giữa “cuộc sống” “tươi xanh” mà “anh” thì “héo” mất rồi! Nhưng là một sự đơn chiếc rất đỗi kiêu bạc và bản lĩnh trước nỗi buồn qua sự ví von hết sức dí dỏm “như sợi râu mọc ngược”. Một “sợi râu” không như nó phải đúng ra…

“Mọi vết thương đều có thể chữa lành
Nhát chém hư vô dễ chi liền sẹo
Không có em như thuyền không dây néo
Dạt phương nào cũng muối xát hồn anh”

Có lẽ khổ thơ thứ hai này là đoạn bày tỏ mình một cách thiệt lòng nhất của “anh”, là lúc “anh” bình tâm nhất để nhận thức được rằng khoảng trống “em” để lại trong cuộc “thuyền không dây néo” “ anh” là một “nhát chém” ngang đời không bao giờ “liền sẹo”. Rồi “anh” có trôi “dạt” vào đâu cũng chẳng thể ngọt ngào vì bất kỳ “phương” nào “hồn anh” cũng đầy rồi “muối xát”.

“Mới giả sử thôi dạ đã không đành
Mất em thật làm sao anh chịu nổi
Đừng đi quá trưa, chớ về quá tối
Lắm năng non nhiều sương khói rập rình”

Thật diễm phúc biết bao cho bóng hình nguyên mẫu khơi gợi tâm hồn nhạy cảm của nhà thơ, và cũng diễm phúc biết bao cho những phụ nữ đang được yêu thương bằng một tình yêu đích thực. Chỉ ví dụ thôi mà không “chịu nổi” rồi, nếu “mất…thật” thì xin mời quý chị em, nửa nhân gian kỳ diệu này, hãy công tâm mà hình dung thử. “Anh”, nhà thơ của chúng ta, và kể cả rất đông vui nửa “râu mọc ngược” này sẽ rầu rĩ đến chừng nào!?

Hai câu kế tiếp khổ thơ là một thông điệp chung của những trái tim ngây ngất yêu đương đang sở hữu một bóng hình “duy nhất và chỉ một mà thôi…” thắt thỏm âu lo “nắng non” “sương khói” cứ “rập rình” nẻo “đi…trưa” “về…tối” của riêng mình. Ghen-Đấy-Mà, một nỗi ghen tuông hằng hữu và bất tử. Sao lại quơ đũa cả nắm đánh đồng ghen tuông là điều nên chê trách?

“Không có em trăng tròn khuyết một mình
Hanh vàng lá bốn mùa cây cô độc
Làn gió nhẹ cũng biến thành cơn lốc
Yếu ớt anh chắc không nổi khóc cười”

Nghe mà thương, nghĩ mà tội! Thương mình, tội mình. Nói dại một ngày “em” bỏ “anh” đi “anh” sẽ giống ai đây với khuôn mặt dở “cười” dở “khóc”!?

Có người sẽ bỉu môi phẩy tay khi đọc đến đoạn này. Nhưng xin thưa: Sức vóc cũng chào thua chẳng làm chi được nếu mất đi “nửa đúng nghĩa của chính mình”. Sự thú nhận “yếu ớt” trên về mặt nào đó không hề “yếu ớt” chút nào… mà phải bản lĩnh lắm, can đảm lắm mới dám phơi bày vậy.

“Dẫu có ngày bị “nuốt sống ăn tươi”
(Là giả sử em nảy nòi … sư tử!)
Anh vẫn rất vui – ngọt ngào lắm chứ
Hiến tế mình cho móng vuốt tình yêu!”

Bằng ngôn ngữ vừa hết sức chân thành gần gũi vừa pha chút đắng cay đón nhận hứng chịu khi sự việc xảy đến, những dự đoán viễn cảnh vượt quá sức mình mà thực tiễn cuộc sống vẫn thường đặt ra, tuy chỉ mới ở dạng ví dụ thôi nhưng cũng đã làm đau nhau thiệt rồi. Điều mà bài thơ ở lại lâu hơn trong sự suy nghĩ của người đọc đó là những câu chữ biểu hiện qua sự liên tưởng rất thú vị và cũng đầy… thi vị.

Thì vẫn là thơ Hưng đấy thôi! Vẫn là những tám chữ, bốn câu, nhiều khổ, tròn đều… tuân thủ vần điệu. Nhưng với “Giả sử”, qua lời ăn tiếng nói cũ kỹ song lại mang một tâm thế khác, phát lộ tầm cảm mới có khẩu khí, giúp cho những trái tim “mày râu” đang tan nát vì yêu có thể mỉm cười dựa vào, tiếp tục lấy sức đón nhận dư vị “ngọt ngào” trầy xước do “móng vuốt tình yêu” gây ra và “vui lòng…” tự nguyện xếp hàng “hiến tế”.

Quảng Nam, ngày QTPN 08-3-2006

(Trích từ tập thơ “NHỮNG KHÚC CA TRÊN CỎ” của Nguyễn Ngọc Hưng)

NGHĨ THÊM TỪ MỘT “VÍ DỤ” – Nguyễn Đức Dũng.

GIẢ SỬ

Giả sử một ngày lạc dấu em yêu
Anh sẽ héo như tàu khoai thiếu nước
Sẽ phờ phạc như sợi râu mọc ngược
Dẫu quanh mình cuộc sống vẫn tươi xanh

Mọi vết thương đều có thể chữa lành
Nhát chém hư vô dễ chi liền sẹo
Không có em như thuyền không dây néo
Dạt phương nào cũng muối xát hồn anh

Mới giả sử thôi dạ đã không đành
Mất em thật làm sao anh chịu nổi
Đừng đi quá trưa, chớ về quá tối
Lắm nắng non nhiều sương khói rập rình

Không có em trăng tròn khuyết một mình
Hanh vàng lá bốn mùa cây cô độc
Làn gió nhẹ cũng biến thành cơn lốc
Yếu ớt anh chắc không nổi khóc cười

Dẫu có ngày bị “nuốt sống ăn tươi”
(Là giả sử em nảy nòi … sư tử!)
Anh vẫn rất vui – ngọt ngào lắm chứ
Hiến tế mình cho móng vuốt tình yêu!

(TC Kiến Thức Ngày Nay số 551)

GIẢ SỬ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *