logo

“NGÕ QUÊ” KHÔNG CHỈ LÀ MỘT BÀI THƠ TÌNH

Do tình trạng sức khỏe Nguyễn Ngọc Hưng không bay nhảy được cao xa, không bao giờ dám mơ mộng thành người kinh bang tế thế. Nhà anh ở cạnh Chợ Chùa, một cái chợ rất quê nhưng cũng rất quen thuộc với cả vùng Quảng Ngãi. Từ đây anh đã cho ra nhiều bài thơ dân dã đậm đà bản sắc quê hương mà NGÕ QUÊ có thể xem là bài tiêu biểu:

NGÕ QUÊ

Ngõ quê ngày xưa mây trắng
Người đi bịn rịn mắt chiều
Dâm bụt đỏ rào ước hẹn
Mai về nối lại lời yêu…

Gió đông xô ngọn gió xiêu
Bóng lẻ dài theo sân nắng
Sáng lên từng vạt muối tiêu
Màu nhớ cay cay mằn mặn.

Tóc mai sợi dài sợi vắn
Vầng trăng đêm khuyết đêm tròn
Đợi mỏi người không về lại
Má hồng phai nhạt phấn son.

Lá vẫn xanh màu lá non
Người đã ra người quá lứa
Rào hoa dâm bụt mỏi mòn
Ngun ngún lụi từng đốm lửa.

Cứ ngỡ người xưa gõ cửa
Ngờ đâu… chỉ gió thu về
Màu mây trắng như tình trắng
Mắt chiều dân dấn… Ngõ quê…

Đây là một đề tài mà nhiều thi sĩ đa cảm đã từng viết. Bởi lẽ hiện thực này luôn xuất hiện trước mắt chúng ta, trong lòng chúng ta, dù ta ở đâu vẫn luôn lay động hồn ta hướng về ngõ nhỏ. Ngõ nhỏ nhưng vấn đề không nhỏ. Ngõ quê nhưng xao xuyến cả cuộc đời.

“Ngõ quê ngày xưa mây trắng
Người đi bịn rịn mắt chiều
Dâm bụt đỏ rào ước hẹn
Mai về nối lại lời yêu…”

Khổ thơ nhắc lại quá khứ, tả cảnh chia tay “bước đi một bước giây giây lại dừng” giữa kẻ ở người đi. Tại giờ phút đó, ở tại điểm lịch sử đó trên trời có mây trắng tinh khiết như bông, dọc ngõ quê có hàng dâm bụt đỏ rào ước hẹn – mây ấy, hoa ấy giản dị và chân thật như người. Sau đó người đến phương trời nào còn người ở lại một nắng hai sương lầm lũi luôn thổn thức một nỗi nhớ nhung:

“Gió đông xô ngọn gió xiêu
Bóng lẻ dài theo sân nắng
Sáng lên từng vạt muối tiêu
Màu nhớ cay cay mằn mặn”

Tác giả thật khéo tả tâm trạng qua câu “gió đông xô ngọn khói xiêu”. Ngọn khói mỏng tang và thân thương như thế vẫn bị những cơn gió lùa đông bắc quật ngã – như tâm trạng của người ở lại luôn bồn chồn day dứt mang rõ mùi vị mằn mặn cay cay. Rõ ràng nỗi nhớ ở đây không êm ả chút nào, người ta linh cảm có vấn đề phải sốt ruột.

Quả đúng như vậy:

“Tóc mai sợi dài sợi vắn
Vầng trăng đêm khuyết đêm tròn
Đợi mỏi người không về lại
Má hồng phai nhạt phấn son”

Đến đây tác giả nói rõ người ở lại là một thiếu nữ. Cho dù cô có trẻ đẹp bằng mấy nhưng với sự dày vò của tâm trạng không yên, như một sự tra tấn vô hình đã làm cho cô già nua trước tuổi. Khổ thơ tiếp theo mới cảm động làm sao:

“Lá vẫn xanh màu lá non
Người đã ra người quá lứa
Rào hoa dâm bụt mỏi mòn
Ngun ngún lụi từng đốm lửa”

Sự sống ở ngõ quê, ở quê hương thì vẫn thế, cây cối vẫn đâm chồi nẩy lộc. Riêng người con gái bao đêm mỏi mòn mắt chờ trông thì đã ra người quá lứa. Thì ra mọi sự hi vọng, đợi chờ đều có giới hạn. Khổ cho cô là cô không biết được giới hạn đó. Cứ nghĩ mình có tình cảm nồng nàn thủy chung là sẽ có tất cả!

“Cứ ngỡ người xưa gõ cửa
Ngờ đâu… chỉ gió thu về
Màu mây trắng như tình trắng
Mắt chiều dân dấn… Ngõ quê…”

Chao ôi! Thật buồn… Người ở quê hương sao mà thật thà đến vậy. Đến nước này mà vẫn hi vọng. “Bỗng đâu gió xịch bức mành” mà cứ tưởng người xưa trở về gõ cửa. Và tình yêu của cô vẫn trong trắng, tinh khiết như mây trắng thuở nào. Ai đó khi ra đi đã từng “bịn rịn mắt chiều” ở ngõ quê rồi biệt vô âm tín, có biết giờ đây người con gái ấy đang “mắt chiều dân dấn… ngõ quê…”? Cô dân dấn buồn, hơi rướm nước mắt trách người sao bội bạc và trách mình sao có số phận éo le?

Ngõ Quê không chỉ là một bài thơ tình. Nó còn là một bài thơ thế sự. Điều đáng quý là tình thì rất tình mà thế sự thì thật biết ngẫm cảnh xưa nay…

(Trích từ tập thơ “BÀI CA CON DẾ LỬA” của Nguyễn Ngọc Hưng)

“NGÕ QUÊ” KHÔNG CHỈ LÀ MỘT BÀI THƠ TÌNH – Vũ Hạnh Hương.

NGÕ QUÊ

Ngõ quê ngày xưa mây trắng
Người đi bịn rịn mắt chiều
Dâm bụt đỏ rào ước hẹn
Mai về nối lại lời yêu…

Gió đông xô ngọn gió xiêu
Bóng lẻ dài theo sân nắng
Sáng lên từng vạt muối tiêu
Màu nhớ cay cay mằn mặn.

Tóc mai sợi dài sợi vắn
Vầng trăng đêm khuyết đêm tròn
Đợi mỏi người không về lại
Má hồng phai nhạt phấn son.

Lá vẫn xanh màu lá non
Người đã ra người quá lứa
Rào hoa dâm bụt mỏi mòn
Ngun ngún lụi từng đốm lửa.

Cứ ngỡ người xưa gõ cửa
Ngờ đâu… chỉ gió thu về
Màu mây trắng như tình trắng
Mắt chiều dân dấn… Ngõ quê…

NGÕ QUÊ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *