logo

NGUYỄN NGỌC HƯNG GỬI “GIÓ VỀ QUY NHƠN”

Mấy ngày này, nghe dân tình lao xao thấp thỏm ngày hội trường, chợt ngậm ngùi nhớ tới bài thơ Nguyễn Ngọc Hưng – “GIÓ VỀ QUY NHƠN”.

Ở chốn sâu thẳm của miền kí ức, ai cũng chất chứa nỗi niềm riêng chung, cầu mong một ngày nào đó ta được cùng bè bạn cùng nhau dạt dào được sống lại cùng với kí ức xưa. Ngày ấy, ta tự hỏi: Làm sao có thể thiếu được mình?

Ấy là lẽ tất nhiên.

Vâng, cái lẽ tất nhiên ấy là của một người bình thường. Và nếu xảy ra theo chiều kích ngược lại, thì với ta, nó sẽ là bất thường, ta sẽ hoang mang suy sụp, bởi làm sao có bè bạn mà thiếu được ta?

Người đời thường đơn giản nghĩ vây thôi.

Chắc Hưng cũng đã từng nghĩ như vậy, nhưng Hưng hơn chúng ta rất nhiều, Hưng đã chuẩn bị sẵn cho mình nỗi đau để khỏi sụp vào hố sâu tuyệt vọng:

“Mây không về vẫn miên man gió thổi”

Nhẹ nhàng mà cũng sắt se trĩu nặng lắm. Không có mây, vũ trụ cứ tuần hoàn trôi theo quy luật… Bài thơ mở ra trong miền dự cảm ấy. Thực và hư, mộng và ảo, hân hoan và nuối tiếc… tất cả đều dọc ngang đan dệt trong kí ức, như cõi thơ của thi sĩ đau thương Hàn Mặc Tử ngày nào. Một thế giới rất chung mà rất riêng của Hưng vụt hiện, nó thật như chạm vào được và huyền ảo như khói sương. Không có ta, gió vẫn thổi, cây vẫn xanh, trăng vẫn muôn đời tròn khuyết… Còn gì cay đắng hơn ta khi bị đặt vào lề cuộc đời…

Hưng vùng vẫy quậy cựa với một ý chí phi phàm, không phải để níu kéo vào sự sống, Hưng muốn khẳng định: Tôi vẫn là một phần của cuộc đời.

“Ngày tất bật với trăm dòng xuôi ngược”

Không biết Hưng, chắc không hiểu hết ý câu thơ. Tôi quặn lòng vì từ “tất bật” Hưng dùng, một người mà phần đời còn lại chỉ để làm bạn với giường chiếu, Hưng chống lại thời gian dằng dẵng của một ngày bằng sự bận bịu đến vô cùng của những suy tưởng “trăm dòng xuôi ngược”, để khẳng định mình với cuộc đời, để tìm niềm vui trong cuộc sống.

Ngày, Hưng sống bằng nghị lực, chiều buông, Hưng chìm với tâm hồn:

“Đêm loanh quanh theo một bóng mơ màng”

Câu thơ lãng mạn nhưng trần trụi đến xót xa. “Loanh quanh”, dường như nó là một bi kịch tâm trạng, chất chứa sự lẻ loi cô độc và cũng là tiếng thở dài trong hoài niệm xa xôi.

Hoài niệm của thời gian trôi vùn vụt “đã ba thập niên rồi đấy”, xôn xao cùng lãng đãng hình bóng người xưa hiện về… Hoài niệm về một Quy Nhơn gần mà xa tít tắp, từ Nghĩa Hành về Quy Nhơn mấy dặm đường, nhưng với Hưng, giờ chỉ là miền đất được “nghe nói…” , những cảnh xưa chỉ còn trong tâm tưởng, đâu rồi phố cũ người xưa? ta thành người ngoài cuộc rồi ư?… Hưng nghẹn ngào cay đắng “Ai buồn ai ru khói dỗi sương hờn” mà cám cảnh cho mình.

Thế đấy, hành trình ba mươi năm với Hưng dài và xa lắm. Nhưng xin đừng tội nghiệp cho Hưng, vì trong rất nhiều chúng ta, có mấy ai để tâm đến hành trình ấy của mình. Chính ta mới là những kẻ đáng tội nghiệp. Ta chối bỏ quá khứ thật nhẹ nhàng trong khi Hưng thành kính nâng niu, trân trọng nó, Hưng nặng nợ với đời, với người xưa lắm:

“Còn nợ em dấu trăng Hàn Mặc Tử
Còn nợ em hoa nắng dốc Mộng Cầm”

Hưng sẽ về chốn xưa “dẫu không ai chờ cửa”, dẫu biết đường đến ngày ấy còn xa lắm. Quy Nhơn là người về, nhưng với Hưng, Quy Nhơn lại là “xứ ấy kén người về”:

“Bởi không thế sao vời xa đến thế
Khánh Ly hề, nhạc Trịnh quán cà phê…”

Có dằn vặt, đắng cay, có hân hoan, tiếc nuối…, những cung bậc cảm xúc ngổn ngang ấy đọng lại, vỡ òa ra trong miên man nhạc Trịnh…

Hưng chưa về được chốn cũ, nhưng hồn Hưng đã gửi theo GIÓ VỀ QUY NHƠN.

Quảng Trị Chiều 1-12-2012

NGUYỄN NGỌC HƯNG GỬI “GIÓ VỀ QUY NHƠN” – CỬU VẠN.

GIÓ VỀ QUY NHƠN

Mây không về vẫn miên man gió thổi
Hàng dương dọc trường đại học vẫn xanh
Vẫn tròn khuyết trăng Quy Hòa muôn thưở
Bãi Trứng lơ mơ sóng vỗ mặt gành.

Ngày tất bật với trăm dòng xuôi ngược
Đêm loanh quanh theo một bóng mơ màng
Quy Nhơn phố nhập vào Quy Nhơn biển
Một cõi đi về thực ảo mênh mang.

Thoắt mà đã ba thập niên rồi đấy
Em có còn ra hiên vắng nghe mưa
Còn ru bóng vật vờ eo Nín Thở
Ôm gió bây giờ nhớ bão ngày xưa?

Nghe nói mỗi ngày Quy Nhơn mỗi khác
Nhà phố cao hơn đường phố rộng hơn
Hoang vắng sân bay đã thành đại lộ
Ai buồn ai ru khói dỗi sương hờn?

Còn nợ em dấu trăng Hàn Mặc Tử
Còn nợ em hoa nắng dốc Mộng Cầm
Anh sẽ về dẫu không ai chờ cửa
Biển luôn mở lòng đón gió thành tâm.

Người ta bảo Quy Nhơn hào phóng lắm
Anh thì tin xứ ấy kén người về
Bởi không thế sao vời xa đến thế
Khánh Ly hề nhạc Trịnh quán cà phê…

GIÓ VỀ QUY NHƠN – Nguyễn Ngọc Hưng.

———————–

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *