logo

NGUYỄN NGỌC HƯNG, HÁI ĐẦY CẶP HƯƠNG CHO TUỔI THƠ

Tập thơ là món quà đặc biệt mà NXB Kim Đồng in tặng Thiếu nhi các trường Tiểu học miền núi – vùng xa – vùng sâu, với 58 bài thơ của Nguyễn Ngọc Hưng, một thầy giáo chưa kịp bước lên bục giảng đã bị căn bệnh hiểm nghèo buộc phải rời xa ước mơ dạy học, nhưng vẫn tràn đầy tâm huyết và kỳ vọng với lứa tuổi hồn nhiên, thiên thần của các em…

Ở lời tựa tập thơ, NXB Kim đồng trân trọng giới thiệu: “Gần ba mươi năm qua, gần như chỉ nằm hoặc ngồi một chỗ (mà cũng rất khó khăn) khốn khó mọi bề, nhưng bằng những vần thơ, bằng tình yêu cuộc sống mãnh liệt, nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng thực sự vẫn là một thầy giáo tận tâm, tận lực với các em.
… Từng được một số giải thưởng ở phần thơ dành cho người lớn, nhưng Nguyễn Ngọc Hưng tâm sự rằng chính những bài thơ viết cho trẻ em đã đem lại cho anh niềm vui sống thanh thản nhất.”.

Với Nguyễn Ngọc Hưng, con đường đến lớp của các em là đẹp nhất, đầy hoa thơm, bướm lượn: “Con đường đến lớp/ Em đi mỗi ngày/ Sáng nay vui quá / Rập rờn bướm bay / Cánh đậu trên tay / Cánh vờn trên tóc/ Nhởn nhơ chơi hoài/ Không lo trễ học?”. Nhà thơ nhắn nhủ với các em: “Đỏ xanh mời mọc/ Hoa cỏ bên đường/ Cho em thỏa thích / Hái đầy cặp hương/ Mê đẹp mê thơm/ Hay mê người đấy/ Đến tận cổng trường/ Bướm còn theo vẫy…”. Hình ảnh “hái đầy cặp hương” thật thơ mộng và bảng lảng như hương hoa lan tỏa trong buổi sáng đến lớp, đến trường. Bất chợt liên tưởng những chiếc ba lô trĩu nặng, làm cong vòng lưng trẻ thành phố, mới thấy tâm hồn nhà thơ thánh thiện và lãng mạn rất nhiều! Chiếc lá qua cảm nhận của Nguyễn Ngọc Hưng lại hóa thành “Ngòi bút xanh” với bao công sức: “Chắt chiu từ gốc chặt bền/ Rễ non hút nhựa chuyển lên thân cành/ Cây đầy lộc biếc chồi xanh/ Bao nhiêu ngòi bút xuân dành tặng em!”. Bên cạnh vẫn là hình ảnh cô giáo như Mẹ hiền, như cô Tiên…: “Qua lời cô giảng/ Thế giới hiện ra/ Thỏ ngọc trăng ngà/ Lung linh cổ tích / Dịu dàng tha thiết/ Cô như mẹ hiền/ Giỏi giang, xinh đẹp/ Cô là… cô tiên?”. Món quà trưa mà Hưng dành cho các em cũng thật dân dã, gần gũi, song hẳn là rất lạ với những trẻ ở phố phường? : “Bình bát mập ú/ Đánh đu cành tre/ Như bầy lợn nhỏ/ Có mê không nè?/ Nữa kìa, keo chín/ Lấp ló trong gai/ Sào trúc nối dài/ Vô tư khèo nhé! / Chùm chày dủ dẻ/ Đỏ rực vàng ươm/ Me dốp ổi hườm/ Gần xa vẫy gọi…”. Mê với cây, với trái, với bao nhiều là hương vị của thiên nhiên, dành cho lứa tuổi niên thiếu ắt hẵn là sẽ… quên cả ngủ trưa, và đây là lời biện hộ… rất trẻ thơ, song cũng đầy sự phát hiện bất ngờ, thú vị: “(Mẹ ơi, lời mẹ/ Con chẳng quên đâu/ Nhưng… lũ ve sầu/ Ồn… không ngủ được!)/ Gió reo lá hát/ Nắng cười xôn xao/ Tha hồ tay nhặt/ Quà trưa ngọt ngào!”. Nguyễn Ngọc Hưng đã tỏ ra rất am hiểu tâm lý trẻ thơ, đẩy những tưởng tượng của trẻ trở thành những phát hiện sáng tạo, mà nếu người làm thơ không tâm huyết với tuổi thơ sẽ khó diễn đạt. Bay bổng, lãng mạn nhưng phải trong sáng và đặc biệt là dễ hiểu. Với “Màu của gió” là : “Lúc thường gió cất vào đâu/ Mà không ai thấy sắc màu, gió ơi / Sang thu lá rụng tơi bời/ Bỗng nhìn ra gió… Vàng rơi khắp vườn!”.

Thơ viết cho thiếu nhi tuy dễ nhưng cực khó, bởi tính chất đồng dao, vần vè. Thơ như nói và cũng như… hát. Không khéo diễn đạt câu chữ sẽ thành ngô nghê, buồn cười. Thơ thiếu nhi cũng phải mang tính cổ tích và đồng thoại, nhân vật lãng mạn trữ tình chính là thiên nhiên, động thực vật, và chim muông… Nguyễn Ngọc Hưng cũng không ngoại lệ với những bài “Nắng trốn đâu, Sợi dây diều, Lớp cô giáo Ngỗng…”, Hưng còn quan tâm đến những em khiếm thị khi Hưng viết: “Từ khi em mới ra đời/ Mắt em tối mịt thấy trời trăng chi/ Đi thì có mẹ dắt đi/ Chơi cùng các bạn em thì… chịu thua!/ Dinh tùng dinh… trống lân khua/ Là em biết đã đến mùa trung thu/ Có ai vén giúp sương mù/ Cho rằm trăng thoát âm u một lần?” là những đồng cảm, tương giao giàu lòng nhân ái.

Thế giới loài vật trong thơ Hưng cũng có dế con, gà trống, ngan, ngỗng, thỏ, ngựa gỗ, ếch… cùng với thiên nhiên, quang cảnh. Song điều đáng quí là có những nét riêng và hình hài do Hưng sáng tạo: “Cánh diều như thể tuổi thơ/ Muốn bay cao phải nương nhờ sợi dây/ Công cha – nghĩa mẹ – ơn thầy/ Con dù lên chín tầng mây nhớ về!”, hoặc như: “Học toán bên bờ biển/ Mãi rì rầm chuyện riêng/ Sóng đánh hoài sai mãi/ Viết xong lại xóa liền”, rồi thì: “Gặp khi mây xám xâm trời/ Nắng buồn nắng bỏ đi chơi phương nào/ Bé tìm… A, rực cành cao/ Thì ra nắng đã trốn vào… Thị thơm!”.

Bố, mẹ… những hình ảnh thân thương không thể thiếu, nhưng trong thơ Hưng đôi khi lại… buồn: “Bốn ly khờn miệng sứt tai/ Một bình bể nắp tróc phai men rồi/ Khay nhôm lốm đốm da mồi/ Ngày đêm chúng vẫn đứng ngồi bên nhau…/ Bé nhìn bộ ấm thật lâu/ Thì thầm hỏi mẹ: Ba đâu không về?”, và : “Thương mẹ – chợ xa nhà quá/ Bất ngờ mưa lấy chi che?/ Em ở trong phòng khô ráo / Mà hai con mắt … Ướt nhè!” .

Với 6 tập thơ viết cho thiếu nhi trước đó: Cầm sợi gió trên tay (1993), Lửa trời nhóm bếp (1994), Còng con tìm mẹ (1995), Gọi trăng (2000), Hương tuổi thơ (2007), Bốn mùa cho bé yêu (2010) và nay là Đường em đến lớp (2012), Nguyễn Ngọc Hưng đã khẳng định bút lực và đam mê của mình, khơi những mạch hương thơm tặng cho các em, để đầy lên những “cặp hương” trên đường đến lớp. Đáng quí thay!

Vàm Cỏ Đông, tháng tám, 2013
(Đọc tập thơ ĐƯỜNG EM ĐẾN LỚP, NXB Kim Đồng, 2012)

NGUYỄN NGỌC HƯNG, HÁI ĐẦY CẶP HƯƠNG CHO TUỔI THƠ – TRẦN HOÀNG VY.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *