logo

NGUYỄN NGỌC HƯNG NẰM… THƠ

Nguyễn Ngọc Hưng là nhà thơ quê Quảng Ngãi có một số phận thơ bi mà không thảm. Anh vốn là một sinh viên giỏi, tốt nghiệp bằng đỏ ở khoa Ngữ Văn trường Đại học sư phạm Qui Nhơn năm 1983, nhưng khi ra trường, vừa về nhận thực tập ở trường phổ thông trung học huyện Nghĩa Hành (Quảng Ngãi) quê anh thì bị đổ bệnh.

Bệnh của Hưng là một “bệnh lạ” hiểu theo nghĩa nó không thể được chữa trị cho khỏi. Nó khiến Hưng không thể ngồi thẳng người chứ đừng nói đứng hay đi, nó buộc anh từ hai mươi bảy năm nay phải nằm trên giường. Và từ trên chiếc giường với tư thế nằm ấy, Nguyễn Ngọc Hưng đã thành nhà thơ. Một nhà thơ trữ tình với hàng nghìn bài thơ được sáng tác đều đặn, với hàng chục tập thơ đã được xuất bản. Thơ Nguyễn Ngọc Hưng thiết tha tình yêu quê hương xứ sở, thiết tha với cuộc sống bình thường mà từ hai mưoi năm nay anh không còn được trực tiếp cảm nhận. Đó là thơ của một người thiếu hụt nhưng không bế tắc, của một người chịu thiệt thòi nhưng không bi lụy, của một chàng trai mới thoáng có một mối tình đầu thì số phận đã bắt anh phải vĩnh viễn là “người ngoài cuộc” trong tình yêu và hôn nhân. Nằm một chỗ, nhưng Nguyễn Ngọc Hưng có một “ăng-ten” cảm nhận đời sống cực nhạy để viết được những bài thơ mà nếu không biết “tiểu sử” , người ta không thể biết tác giả này ở vào hoàn cảnh như thế nào.

Hơn 10 năm trước, lần đầu tiên thơ Nguyễn Ngọc Hưng được tuyển chọn vào tập thơ thế giới dành cho người tàn tật có nhan đề “Một trái tim một thế giới” – một tập thơ được in với nhiều thứ tiếng và được phát hành trên khắp thế giới. Bản thân Nguyễn Ngọc Hưng cũng nhờ bài thơ được tuyển ấy mà biết… Hà Nội. Anh được đón, dĩ nhiên. bằng… băng-ca, qua các hành trình để ra Thủ đô dự cuộc hội ngộ quốc tế của những người khuyết tật. Và, theo yêu cầu tha thiết của Nguyễn Ngọc Hưng, anh dã được đưa, dĩ nhiên bằng băng-ca, vào viếng Lăng Bác Hồ. Đó là một cuộc viếng Lăng Bác không dễ dàng cho tất cả những người phục vụ, nhưng ai cũng cảm động tới rơi nước mắt khi được đưa Nguyễn Ngọc Hưng trong tư thế “nằm-thơ” vào Lăng thăm Bác. Trở về Nghĩa Hành sau chuyến đi “lịch sử” đó, Nguyễn Ngọc Hưng đã viết được nhiều bài thơ rất cảm động về tấm lòng một thanh niên tàn tật đối với Bác Hồ. Bây giờ, khi thơ Nguyễn Ngọc Hưng đã trở nên quen thuộc với nhiều bạn yêu thơ trong cả nước, thì dù chỉ nằm một chỗ nơi miền quê vắng vẻ, Nguyễn Ngọc Hưng vẫn được bạn bè cả nước biết đến. Rất nhiều tờ báo, tạp chí trong cả nước đã in thơ Hưng, và anh có lẽ là một trong vài ba nhà thơ dụy nhất trong cả nước này “sống được bằng thơ”. Đó chẳng phải là một kỷ lục sao? Vì ai cũng biết, nhuận bút trả cho một bài thơ là quá thấp.

Cuối năm ngoái, tôi nhận nhiệm vụ của một Quĩ tài trợ cho Thơ và các nhà thơ có hoàn cảnh khó khăn trong nước đưa số tiền 10 triệu đồng tài trợ của Quĩ này tới hai nhà thơ miền Trung: Trần Vàng Sao và Nguyễn Ngọc Hưng. Trần Vàng Sao thì vẫn rất khoẻ dù vẫn rất nghèo, còn Nguyễn Ngọc Hưng thì vẫn rất… nằm dù vẫn chưa… giàu, trừ sự giàu có những bài thơ. Khi gặp Hưng, tôi mới cảm nhận rõ một điều: Nếu không có Thơ, Hưng không thể nào còn sống tới hôm nay. Nói cho chính xác, thì nếu không có Thơ và Bạn bè, nhất là vợ chồng người bạn quí hơn vàng đã nuôi nấng chăm sóc Hưng trong hai mươi năm qua, và bây giờ vẫn bên cạnh Hưng trong mọi vui buồn, trong mọi thời gian của một ngày. Đầu năm nay, Nguyễn Ngọc Hưng đã chính thức trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam với số phiếu đồng thuận rất cao từ Hội đồng Thơ và Ban chấp hành. Thơ đẹp quá! Và tình Bạn bè còn đẹp hơn! Sống giữa Thơ và Bạn như thế, hèn chi Nguyễn Ngọc Hưng luôn lạc quan yêu đời dù anh chỉ có thể yêu trong tư thế… nằm.

Quảng Ngãi 12/04/2010

NGUYỄN NGỌC HƯNG NẰM… THƠ – Nhà thơ Thanh Thảo.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *