logo

Nguyễn Ngọc Hưng, nhà thi pháp học với bài thơ “HƯƠNG”

“Thơ Nguyễn Ngọc Hưng là tiếng lòng, thi pháp và ngôn ngữ được nhào nặn đến mức tuyệt đỉnh của nghệ thuật. Quan trọng hơn hêt cảm xúc trong thơ Hưng rất thật” (Xuân Đời).

Một người bạn văn của tôi đã và đang thành đạt ở ngoại quốc đã có những lời nhận xét về thơ Nguyễn Ngọc Hưng như thế. Lời nhận xét hết sức tinh tế và cũng hết sức chân tình. Tôi trích dẫn nó coi như lời lời tựa để tôi thưởng thức và chiêm nghiệm thi phẩm “HƯƠNG” của thi sĩ tài hoa Nguyễn Ngọc Hưng.

Tôi thực sự thích thú, khoái cảm khi đọc bài thơ này của Hưng!

Trước hết thi sĩ đã thăng hoa, đã “nặn” cho đứa con tinh thần của mình một hình hài rất khác và rất lạ trong hàng ngàn đứa con tinh thần khác mà thi sĩ đã sinh ra và cũng đã giới thiệu cho công chúng yêu thơ của mình trong suốt hơn ba mươi năm nằm trên giường bệnh.

Cả bài thơ chỉ có 42 từ. 42 từ đó tưởng như là rời rạc được Hưng sắp xếp thành 13 câu. 13 câu thơ đó gắn kết lại với nhau thành một vườn hoa nho nhỏ xinh xinh mà rực rỡ quyến rũ hồn người. Nhưng người “thợ vườn” Ngọc Hưng lại rất tinh tế sắp xếp các loài hoa đó khoe sắc, đưa hương với nhau một cách hài hòa về âm luật, vần điệu của ngôn ngữ thơ thì lại rất lạ và rất tài:

“Thoảng mùi chi đó quen quen
Dạ lan?
Mai ?
Cúc ?
Loa kèn ?
….
Chịu thôi!”

Chỉ xem đến đây mà không nghiền ngẫm chắc có lẽ một nhà ngôn ngữ học cổ điển chân chính nào đó chắc sẽ phán một câu xanh rờn: Thơ cha này sai ngữ pháp hết trọi trơn. Các câu thơ đó thiếu kết cấu chủ vị. Bình tĩnh nhà ngôn ngữ học kia ơi. Những câu thơ trong đoạn thơ đó là những câu thơ độc có kết cấu chủ vị chặt chẽ và hàm súc lắm đó. Mùa xuân muôn hoa đua nở; vườn nhỏ nhà Hưng có nhiều hoa lắm. Vườn nhà nhiều hoa nhưng Hưng có được tường tận ngắm sắc hoa đâu mà chỉ cảm nhận qua “HƯƠNG” mà thôi.

Bởi vậy Hưng băn khoăn:

“Thoảng mùi chi đó quen quen”

Nói về cấu trúc ngữ pháp thì đây là câu chủ thể, để Hưng phân vân: Dạ hương? Hay là Mai? Không phải, đó là Cúc ? Hình như là Loa kèn? Bó tay! Hương dồn nén lên hương. Ai mà biết được theo làn gió thoang thoảng những mùi hương nồng nàn mơn trớn người tình si trên chiếc chõng tre trong cái thư phòng vừa là phòng nghỉ dưỡng của Hưng đó là hương hoa nào, chàng ta phải thốt lên:

“Chịu thôi!”

Cái từ “Chịu thôi!” là bổ ngữ hay định ngữ nhỉ? Kẻ bình bài thơ này cũng là hạng người lơ mơ về ngữ pháp (Hi, phải nhờ tiến sĩ Mai Bá Ấn khai sáng thêm mới được!). Nhưng ai cũng biết được đó là nỗi niềm thảng thốt đến cùng cực của người thi sĩ tài hoa. Rõ rồi nhé nhà ngôn ngữ học. Phong cho Hưng một danh hiệu mới “NHÀ THI PHÁP HỌC” cũng không thừa.

Đã “trước hết” thì tât nhiên là phải có “sau đó”. Sau đó là cái gì nhỉ? Sau đó có lẽ chính là chất lãng mạn của bài thơ này.

Phải nói là Hưng lãng mạn thật. Ba mươi năm nằm một chỗ mà Hưng hơn người là chỗ đó. Thời gian và tuổi tác không rửa mòn chất men say tình yêu con người của Hưng. Trong mùi hương hoa nồng nàn, Hưng như đê mê trong xúc cảm, trong trí nghĩ mà Hưng tưởng tượng hiện hình :

“Nhắm rồi mở
Đứng lại ngồi

Ú òa
Vụt hiện bên tôi
Em cười…”

Tôi đọc mấy câu thơ này thấy rờn rợn trong ảo giác. Tôi cũng mường tượng theo Hưng về người em ấy. Em thật dịu hiền nồng nàn như hoa, như HƯƠNG vậy. Em bây giờ nơi cõi vô định nhưng em vẫn theo HƯƠNG hiện về tinh nghịch “Ú òa” “Em cười” với Hưng, rồi lại tan biến theo gió bay đi. Tự nhiên tôi muốn so sánh cảm xúc của Nguyễn Ngọc Hưng với cảm xúc của Hàn Mặc Tử gởi gắm trong bài thơ “Đây thôn Vỹ Dạ”- dẫu biết là mọi sự so sánh đều là khập khiễng và lan man. Bài thơ ngắn gọn, nhưng lời bình thơ lại hơi bị dài và loãng mất rồi. Xin bạn đọc yêu mến ngưỡng mộ thơ Nguyễn Ngọc Hưng đọc hai câu thơ chốt của bài thơ HƯƠNG thì sẽ cảm nhận và hiểu được ý vị nồng nàn mà thi sĩ muốn gởi gắm trên cõi dương gian trăm mến ngàn yêu này :

“Ơ này, rực rỡ hoa tươi
Tưởng chi thơm hóa hương người tôi yêu!”

Hết sức thán phục và ngưỡng mộ bài thơ HƯƠNG! Xin mượn một câu thơ Kiều của Nguyễn Du khen tặng Hưng “Thì treo giải nhất chi nhường cho ai !”

Bình Sơn, 29-3-2014

Nguyễn Ngọc Hưng, nhà thi pháp học với bài thơ HƯƠNG – Người Xứ Quảng (Nguyễn Mạnh Hùng).

HƯƠNG…

Thoảng mùi chi đó quen quen
Dạ lan?
Mai?
Cúc?
Loa kèn?

Chịu thôi!

Nhắm rồi mở
Đứng lại ngồi

Ú òa
Vụt hiện bên tôi
Em cười…

Ơ này, rực rỡ hoa tươi
Tưởng chi thơm hóa hương người tôi yêu!

10.07.2013
(TRÍCH CHÙM THƠ DỰ THI THƠ HAY ĐẤT ĐỨNG ĐĂNG NGÀY 20.03.2014)

HƯƠNG… – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *