logo

Nguyễn Ngọc Hưng: Sau mưa nắng bão giông “Lại xanh rờn sắc cỏ”

Hình ảnh cỏ đã trở thành một ám ảnh trong thơ Nguyễn Ngọc Hưng. Anh đã cho ra đời cả 1 tập thơ đầu đề “Những khúc ca trên cỏ”, với 82 bài, trong đó có tới 9 bài về cỏ. Tôi nhớ anh đã viết những câu mộc mạc, tha thiết về sức sống bền bỉ, sự kiên nhẫn dẻo dai của cỏ:

“Liềm lia sớm, hái phạt chiều
Đứt đầu lại mọc chẳng kêu tiếng nào
Nhận mình thấp để người cao
Ngàn năm lặng lẽ dâng trào sóng xanh”.
(Lặng lẽ cỏ xanh)

Không chỉ có vậy, Nguyễn Ngọc Hưng đã tìm thấy ở cỏ một sự đồng cảm, an ủi, sẻ chia, một tương thông về thân phận. “Lại xanh rờn sắc cỏ” là một biểu hiện sâu sắc của sự tương thông ấy.

“Ừ thôi, cỏ dại cỏ khờ
Mới màng tay trắng mới mơ gót hồng
Mới cười nụ với gió đông
Mới ngơ ngác gọi phập phồng mưa xuân”.

Nghe xốn xang như khi ta đứng trước bãi cỏ xanh rờn mới bật lên một ngày xuân sau bao ngày héo úa khô cằn giữa trời đông lạnh giá. Đã bao lâu rồi, mải quay cuồng trong cuộc mưu sinh, ta quên mất ngắm nhìn sắc cỏ. Để giờ đây, đọc những câu thơ trong trẻo này, ta như được “dại khờ” trở lại. “Màng tay trắng, mơ gót hồng” – cái ước mơ hạnh phúc giản dị mà lãng mạn: không ham tiền tài mà chỉ cần một tình yêu, một bóng hình đẹp tươi, cái ước mơ chân thật, mơ mộng của những con người nghèo khó mà trong sáng cứ đan xen, quấn quýt trong hình ảnh cỏ.

Và cỏ đâu chỉ có dại khờ, mơ mộng. Chịu đựng gian truân, thắm thiết tình cảm, thủy chung chờ đợi, dẻo dai chung tình, nhẫn nhịn hy sinh, chân quê thuần phác – bấy nhiêu phẩm chất tưởng như bình dị nhưng không dễ có nhất là trong “thời @ yêu nhau đất trời sao biến động”( Trần Thị Nương) – đã khắc nên một Con Người – Cỏ thật cao quý!
Điệp khúc “Ừ thôi” nửa như một tiếng thở dài, nửa như một sự tự an ủi, cam chịu và nhẫn nại. Nhưng vẫn đượm sự tự tin, tự trọng và một sự kiêu hãnh ngầm:

“Chân quê thuần phác có lường lận ai”
“Hơn người ở cái dẻo dai chung tình”.

Tôi cứ ngẫm nghĩ mãi về hai câu:

“Đợi người trao lại tuổi thơ
Thêu hàng địa cát dệt tơ thiên đường”.

“Địa cát” (đất tốt) rất đăng đối với từ “thiên đường” trong câu. Cỏ xanh tươi không chỉ có nhẫn nại, dẻo dai mà còn làm đẹp cho trời đất, cho đời: “Thêu hàng địa cát dệt tơ thiên đường”. Câu thơ lấp lánh, sang trọng lạ kỳ, như một hàng hoa văn trên bức thảm thơ mộc mạc: “Lại xanh rờn sắc cỏ”.Và cái “tuổi thơ” đầy yêu thương, hạnh phúc vẫn thường trở đi trở lại trong thơ anh như cũng là ước mong của cỏ.

“Đợi người trao lại tuổi thơ”.

Hình ảnh cỏ và tâm hồn con người hòa quyện, gắn bó, không thể tách rời.
Những phẩm chất của “cỏ” ở các khổ thơ: 1,2,3, 4 có thể khiến người đọc cảm thương, yêu mến nhưng chưa hẳn đã khâm phục. Tuy nhiên, đến khổ thơ cuối bài, sự tự ý thức, tự tin, tự trọng của nhân vật trữ tình – cỏ đã nâng tầm hẳn nhân vật này lên, để rồi từ đó bật lên nghị lực sáng ngời của Con Người – Cỏ, khiến người đọc phải cảm phục:

“Muôn đời thân lập lấy thân
Nhỏ nhoi lặng lẽ góp phần tươi xanh
Điềm nhiên rách vá nên lành
Dịu dàng tay cỏ ôm quanh địa cầu!”

Đó cũng chính là thân phận của tác giả – nhà thơ: vất vả, khổ đau nhưng nhẫn nại, bền bỉ, luôn “tự đua tự đấu với chính mình”, “thân lập lấy thân” và không thiếu những phút giây mộng mơ, lãng mạn để rồi từ đó vươn tới đỉnh cao, tầm xa rộng:

“Dịu dàng tay cỏ ôm quanh địa cầu”

Câu thơ kết như bay vút lên, trải rộng mênh mông, mượt mà và dịu ngọt. Một âm hưởng tuyệt vời! Cỏ đâu chỉ là thân phận “thảo dân”, bé nhỏ, thiệt thòi mà chính những thân phận ấy, với nội lực bền bỉ của mình đã làm nên sức mạnh vươn xa khắp thế giới, kết nối yêu thương và nghị lực.

“Lại xanh rờn sắc cỏ” đượm chất lạc quan, từng trải, sẽ là nguồn an ủi cho những thân phận chịu nhiều thiệt thòi. Đọc bài thơ, tôi nhớ tới “ Tre Việt Nam” của Nguyễn Duy. Những phẩm chất, đặc điểm của nhân vật “cỏ” của Nguyễn Ngọc Hưng hay “tre” của Nguyễn Duy đã được phát hiện tinh tế, cho ta thấy: những điều, những con người tưởng như bình thường, nhỏ bé, nhưng đầy sức mạnh và đáng được trân trọng, tôn vinh.

____________

* “Anh Nguyễn Ngọc Hưng quý mến!

Anh có khỏe không? Trong đó trời ấm dần chứ anh?

Anh ạ. Bao ngày qua em đã trăn trở để bình bài: “Lại xanh rờn sắc cỏ” của anh, một bài thơ không chỉ hay mà đối với em, có một sự đồng cảm lạ kỳ! Em đã viết, nhưng không hài lòng chút nào! Em đã thuộc lòng bài thơ, đã cảm được mà không sao viết được, diễn tả nổi những điều mình cảm nhận được bằng trái tim từ bài thơ. Quả là bất lực!

Em sẽ đợi một thời gian nữa xem sao. Xưa nay, em bình một bài thơ thường rất lâu: Em đọc, chép bài thơ mình thích, thuộc lòng, ngấm dần bài thơ rồi đến một lúc nào đó, thường phải cách ít nhất 8, 9 tháng mới viết được bài bình, rồi nhờ bố em sửa cho.

Nhưng lần này thì em mong anh gợi ý, anh à! Em biết thói quen của anh là để cho người bình tự cảm nhận. Nhưng với em sẽ là ngoại lệ, anh nhé!
Anh cho em hỏi: Anh viết bài này năm nào, trong hoàn cảnh nào? Tâm trạng của anh khi viết bài thơ?

Giúp em nhé! Chào anh.

Em gửi cho anh bản thảo bài viết của anh, mà em chưa hài lòng chút nào, vì thấy mới chỉ chạm được bề ngoài của bài thơ.” (Trần Tích)

Bắc Ninh tháng 3/ 2015

Nguyễn Ngọc Hưng: Sau mưa nắng bão giông “Lại xanh rờn sắc cỏ” – Trần Tích.

LẠI XANH RỜN SẮC CỎ

“Cỏ non xanh rợn chân trời…”
(Truyện Kiều – Nguyễn Du)

Ừ thôi, cỏ dại cỏ khờ
Mới màng tay trắng mới mơ gót hồng
Mới cười nụ với gió đông
Mới ngơ ngác gọi phập phồng mưa xuân

Sương dầm nắng dãi gian truân
Ừ thôi, thơm thảo thấm nhuần nỗi quê
Ai thương thì rủ nhau về
Xanh đầu truông biếc chân đê cỏ chờ

Đợi người trao lại tuổi thơ
Thêu hàng địa cát dệt tơ thiên đường
Ừ thôi, cỏ chẳng nõn nường
Chân quê thuần phác có lường lận ai

Dù cho kém sắc non tài
Hơn người ở cái dẻo dai chung tình
Suốt đời nhẫn nhịn hy sinh
Ừ thôi, cỏ biết phận mình thảo dân

Muôn đời thân lập lấy thân
Nhỏ nhoi lặng lẽ góp phần tươi xanh
Điềm nhiên rách vá nên lành
Dịu dàng tay cỏ ôm quanh địa cầu!

LẠI XANH RỜN SẮC CỎ – Nguyễn Ngọc Hưng.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *