logo

Nguyễn Ngọc Hưng & tập thơ “Bài ca con dế lửa”

“Bài ca con dế lửa” – NXB Hội Nhà Văn 2012, một tập thơ dày với 99 bài thơ, nhiều bài thơ khá dài và 13 bài phê bình, cảm nhận. Tập thơ “Bài ca con dế lửa” của Nguyễn Ngọc Hưng trăn trở trong “Giấc mơ người bại liệt”:

“Bệnh thời khí có gì mới đâu
Nắng mưa bao giờ chả thế
Nóng lạnh nhân tình nhức đầu dâu bể
Vi rút chọc vòi qua trái tim thơ…

Mê sảng gọi tôi về với cơn mơ
Tập đứng lên bằng đôi chân bại liệt…”

Tìm trong tập thơ này một bài trọn vẹn, anh nói về căn bệnh nghiệt ngã mà anh đang mang ít thôi. Tìm trong các bài thơ cũng chỉ là thấp thoáng, thấp thoáng của đau đớn khôn cùng, không thể dứt bỏ. Có lẽ vì đây là tập thơ thứ 13 (cho đến nay NNH đã xuất bản 6 tập thơ tình và 7 tập thơ thiếu nhi) của người làm thơ trên “chiếc giường dính vào lưng tôi nữa”.

Anh không viết nhiều về cuộc sống mỗi ngày của mình, về những cơn đau thường trực của mình, nhưng những gì anh viết về mẹ – nhất là với mẹ, về quê hương, về em nào đó xa xôi… làm tôi quặn lòng. Tôi thích những bài anh viết cho mẹ, bởi không chỉ riêng anh mà cả với tôi, với tình yêu thương mẹ là tất cả. Hãy nghe anh gọi mẹ

“Con đã giương hết cỡ mọi ăng-ten
Mong tìm một tín hiệu nhỏ nhoi phát ra từ cõi mẹ”

Lạnh người khi nghe tiếng thơ gọi mẹ. Hiểu rằng với anh đã từ lâu khi không còn mẹ

“Với cõi này con đã trắng tay
Trắng tay – khổ
Trắng tay – buồn”

Tiếng kêu than ư? Khi mất mát, khi đau khổ nhất là đến như vậy ai cũng có quyền than. Và trong thơ lời than nhân lên gấp bội.

Hơn ai hết, mẹ là ý nghĩ thường trực nơi anh, nơi thơ anh:
“Em chẳng biết đâu nguồn sức mạnh phi thường
Vực tôi dậy từ hố đêm lầm lũi
Hai vai mẹ một đời đỡ núi
Sống gánh nhọc nhằn
Chết đội oan khiên”

Thơ của Nguyễn Ngọc Hưng cũng là vực dậy từ nguồn sức mạnh ấy.
Không thể đếm hết những câu thơ có hình ảnh mẹ trong các bài thơ của anh

“Nhận ra mẹ là tất cả
Chỉ còn di ảnh người thôi!”

Và mong sao có thần giao cách cảm nối hai cõi âm dương để không có sự nghẹn lại “Tắc mọi con đường dẫn đến cõi trần sao?”.

Trong “Bài ca con dế lửa” của Nguyến Ngọc Hưng có nhiều bài thơ viết về quê hương với những câu thơ đọng đầy cảm nghĩ. Với anh, trong thơ không chỉ dừng ở những cảm xúc quê sâu nặng như bao người làm thơ. Với anh “Dưỡng nuôi mình có hương mẹ và quê”. Dừng lại ở đây hương quê – cái hương đồng gió nội được bao người nói tới, nhưng ở anh là “hương mẹ và quê”. Rất riêng trong chữ dùng, rất riêng trong tình cảm bởi rất riêng trong hoàn cảnh “dưỡng nuôi” của nhà thơ viết nằm này.

Đó là “Sông Vệ nhớ thương”: “May dòng quê chưa quên mất mặt mình”

Đó là
“Không đi được thì lăn lê bò lết
Đâu dễ gì quên nổi một chốn quê
Ơi bến Thóc, ơi bến đò An Chỉ
Không hẹn mà chân cứ rậm rịch về…”

Và đó còn là
“Mặc ai cười cái giọng Quảng chát khê
Tôi vẫn cố giữ gìn như báu vật”

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng nhắc đến em nào đó và em ngập tràn, len lỏi trong tứ thơ, câu thơ:

“Phải chăng em, đã muộn màng
Không còn kịp chuyến đò ngang nữa rồi
Bơi mình tôi, lội mình tôi
Biết ai chia sẻ lở bồi đục trong?”

Bài thơ tình “Muộn đò”, buông lời như tình trong ca dao xưa – buồn, tha thiết buồn bởi lẽ đó chỉ là cái tình “Không cùng củi lửa tro than/ Đành gom hương nhớ thả làn gió bay”. Không buồn sao khi “Anh đã yêu em bằng tất cả những nỗi đen niềm trắng”.

Ngã bệnh khiến anh thành người bại liệt. Ngã bệnh khiến con người văn chương của anh lớn dậy.

Nguyễn Ngọc Hưng “Lắng nghe mùa gặt”, “Lắng nghe mùa khai trường”, nghe “Giọng nói từ cõi mơ, ” để rồi “Nghe rưng rưng tiếng ai gọi tên mình”.

Nguyễn Ngọc Hưng “Nằm trong xó xỉnh mơ ngày tung tăng”, là người “đứng giữa đôi bờ dị mộng/ Câu mơ bằng sợi chỉ tơ hồng”.

99 bài thơ chứa đựng nỗi niềm của một hồn thơ “Đầy thương tích nhưng chẳng đành dặt dẹo/ Lặng lẽ xanh vươn về phía mặt trời”… Đâu đó trong ý thơ, trong lời thơ còn hơi tản mạn, còn chưa thật chắt lọc. Điều đó thật dễ hiểu. Trong hoàn cảnh của Nguyễn Ngọc Hưng, anh có thể làm gì. Xin trích ở đây câu trả lời trong bài “Tôi đi tìm hạnh phúc” của anh:

“Mỗi người được sinh ra trong ánh sáng một ngôi sao
Mờ hay tỏ cũng một đời yêu và sống
Sau mải miết kiếm tìm tôi chầm chậm soi tôi giữa đôi bờ thực mộng
Hạnh phúc mỉm cười qua mắt em và thơ hiển hiện mỗi ngày”.

Hà Nội, tháng 7/2013
(Báo THỜI NAY, phụ san báo NHÂN DÂN đã đăng ngày 12/08/2013)

Nguyễn Ngọc Hưng & tập thơ “Bài ca con dế lửa” – Bùi Kim Anh.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *