logo

Nguyễn Ngọc Hưng – “Ước gì lại nghe mẹ mắng yêu”

““Ngày của mẹ” mới giật mình nhớ mẹ” – Nguyễn Ngọc Hưng giật mình hay chính mỗi chúng ta cũng giật mình đây. Câu thơ mở đầu là tứ thơ chủ đạo, là cảm xúc trữ tình được bộc lộ trực tiếp. Đơn giản thôi trong diễn đạt bởi nó là lời của lòng ta nói với chính ta. Mẹ đã xa, sự khuất nẻo có thể làm ta quên lãng, “quên trò chuyện với người” và quên vì “vẫn ham chơi”. Nhà thơ tự trách mình khi gửi mẹ nhưng đọc thơ anh, ta lại dành ý đó cho riêng mình. Ngày mỗi ngày và nhất là cái ngày như thế này – “Ngày của mẹ”, giữa bao bộn bề công việc, bao vui thú cuốn đi ta đã quên. Chỉ một điều thôi mà lại có cảm giác “mới giật mình” bao điều. Ta đã nhiều lúc quên bao thân thiết gắn bó, bao ân nghĩa trong đời.

Anh tự chê mình:
“Cái thằng chỉ biết… thơ với thẩn
Nằm một góc nhà tán chuyện càn khôn”
Mà lòng ta nghẹn lại. Nguyễn Ngọc Hưng chỉ có thể nằm đó. Căn bệnh quái ác đã giữ anh nằm ở trên giường để nghĩ và viết. Chỉ là một lời mẹ mắng yêu – cái thằng…, chỉ là một khẩu ngữ quen nghe – thơ với thẩn – vậy mà buồn làm sao. Anh đang nói về mình. Cảm nhận thơ phần nhiều là từ chính bài thơ, không cần thiết phải tìm về tác giả. Đôi khi, có những bài thơ đọc và hiểu về tác giả, ý thơ như gọi về thấm đẫm tình thơ.

“Nghe lá rơi là lệ lưng tròng mắt
Vọng tiếng chim côi buốt nửa linh hồn”

Cảm quan của người làm thơ vốn tinh tế, ở Nguyễn Ngọc Hưng còn thêm cái lắng nghe của người phải “nằm một góc nhà”. Anh nghe lá rơi, nghe vọng tiếng chim mà âm thầm đau, mà như gán vào cảnh vật sự đơn côi của mình.

Cứ như vậy, trong thơ là tình anh hướng về mẹ. Mẹ nơi cõi xa – nơi hư không lại bị chắn bởi bức “Trần dẫu cao chẳng cao đến tận trời”. Một hữu hình che chắn khoảng vô hình. Câu thơ tả thực nhưng sâu lắng trong tâm thức. Con “tắc kè tắc lưỡi”, “tơ nhện bóng chiều rơi” quen nghe, quen nhìn khi cả ngày, mỗi ngày nhìn lên trần nhà, hôm nay – ngày của mẹ như chung một nỗi lòng. Cô đơn tăng lên khi sự đồng cảm với anh với thơ là vật vô tình, là tiếng tặc lười như nuối tiếc, là sẻ chia mong manh. Chẳng trau chuốt gì ngôn từ, chẳng cần lụa chọn gì hình tượng, đời là sao, sống đang là sao thơ thốt lên như vậy. Lâu nay, có người làm thơ luôn xoay dọc trở ngang, luôn ép vặn ngôn từ, luôn cho sắc nhọn hoặc trần trụi hình tượng thơ và như thế coi là hiện đại, là mới. Người yêu thơ đôi khi đọc mà không hiểu ý tưởng – cái gọi là thi tứ. Thơ đến người hâm mộ bằng nhiều nhẽ. Nếu ví thì nó như tình yêu ấy – yêu với những tiêu chuẩn, cảm xúc khác nhau. Nếu ví thì nó như hoa ấy – có bao nhiêu màu sắc. Bài thơ nhớ mẹ của anh dễ hiểu vậy thôi mà sâu lắng tình mẹ con, mà xa xót phận mình.

“Hồn mẹ bây giờ phiêu phưởng khắp nơi
Có bù được một đời quanh quẩn xóm
Trông nắng rưng rưng trông mưa thắc thỏm
Xào xạc gió khua đâu phải mẹ về”

Mẹ – với hồn mẹ và đời mẹ trong hai câu thơ chứa ảo và thực. Phiêu phưởng và quanh quẩn là ảo và thực. Đấy là đời mẹ khi đã mất và lúc còn sống. Cái nghèo quanh quẩn. Cái nghèo phiêu phưởng. Phiêu phưởng là gì đây? Nhà thơ đã tâm sự: “Phiêu phửơng là từ bật thốt khi nghĩ về linh hồn mẹ. Hình như nó chưa có mặt trong từ điển cũng như thường dùng”. Mạch cảm xúc đến đây như không làm chủ được ngôn ngữ. Mẹ đấy thoảng qua, phảng phất. Mẹ đấy gần gũi mà khó nhận ra, càng không thể nắm bắt. Cô đơn, không nơi trú ngụ và như không thể dời xa. Nguyễn Ngọc Hưng không giải thích dễ dàng được từ mình dùng cũng như khó xác định cảm xúc của chính anh. Điều này thật dễ cảm thông.

Gặp ở đây trông nắng, trông mưa của ca dao trong thơ Nguyễn Ngọc Hưng. Một trông xưa lo lắng. Một trông nơi đây ứa nước mắt trong lòng. Anh cũng lo – thắc thỏm lo nắng mưa ấy ngăn hồn mẹ về. Ôi ngày của mẹ cô đơn đến nghẹn lòng.

Một bức thư bằng thơ: “Con lặng lẽ chắt đôi dòng dâng mẹ”. Một chữ chắt đọng buồn nhiều hơn vui. Một ao ước: “Ôi! Ước gì lại nghe mẹ mắng yêu”… nghẹn ngào nơi Nguyễn Ngọc Hưng, nghẹn trong lòng ta một nỗi niềm.

Hà Nội ngày 26.11.2014

Nguyễn Ngọc Hưng – “Ước gì lại nghe mẹ mắng yêu” – BÙI KIM ANH.

THƠ DÂNG “NGÀY CỦA MẸ”

“Ngày của mẹ” mới giật mình nhớ mẹ
Bấy lâu nay quên trò chuyện với người
Ơi mẹ hiền, tha lỗi cho con nhé
Cái thằng bạc tóc vẫn ham chơi

Cái thằng chỉ biết… thơ với thẩn
Nằm một góc nhà tán chuyện càn khôn
Nghe lá rơi là lệ lưng tròng mắt
Vọng tiếng chim côi buốt nửa linh hồn

Ngửa mặt nhìn lên những mong gặp mẹ
Trần dẫu cao chẳng cao đến tận trời
Như đồng cảm con thạch sùng tắc lưỡi
Sẻ chia cùng tơ nhện bóng chiều rơi

Hồn mẹ bây giờ phiêu phưởng khắp nơi
Có bù được một đời quanh quẩn xóm
Trông nắng rưng rưng trông mưa thắc thỏm
Xào xạc gió khua đâu phải mẹ về

Buồn vui ngổn ngang thương nhớ bộn bề
Con lặng lẽ chắt đôi dòng dâng mẹ
“Thơ với thẩn” – sao mà tha thiết thế
Ôi! Ước gì lại nghe mẹ mắng yêu…

THƠ DÂNG “NGÀY CỦA MẸ” – NGUYỄN NGỌC HƯNG.

Quản trị viên

facebook-profile-picture

Nguyễn Ngọc Hưng

Nguyễn Ngọc Hưng. Quê quán: Hành Thịnh, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi. Thích sống vui vẻ, nhẹ nhàng, làm thơ để chia sẻ vui buồn với mọi người và được mọi người đồng cảm, sẻ chia.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *